"Nương ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi ạ." Cố Nhân thấy Vương thị hô tới cổ họng sắp bốc khói bèn rót một ly nước ấm đưa cho bà: "Chúng ta mới mở quán, không cần vội vàng quá làm chi, dần dần sẽ tốt lên thôi."
Giống như kiếp trước, lúc vừa mới thừa kế tiệm cháo của gia đình, các khách quen thấy nàng mặt non tuổi trẻ thì cũng chẳng mấy tin tưởng vào tay nghề của nàng, dẫn tới việc buôn bán của cửa hàng không được như trước, thu nhập giảm hẳn gần một nửa.
Nhưng theo thời gian, các khách hàng từng nếm qua món nàng nấu đều biến thành khách quen, không chỉ khách cũ quay về mà dần dần cũng có thêm rất nhiều khách mới, chuyện buôn bán cũng ngày một khá lên.
"Ta không vội, không vội mà." Vương thị lẩm bẩm, chẳng biết là đang an ủi Cố Nhân hay tự an ủi bản thân nữa.
Vương thị uống xong ngụm nước, lại không chịu nghỉ ngơi mà tiếp tục vừa gân cổ rao hàng vừa nhìn chằm chằm dòng người qua lại trên đường. Cố Nhân thấy bà như vậy thì lập tức hiểu ngay bà sốt ruột lắm rồi. Hôm qua, bà bà nhà mình thức trắng cả đêm, hôm nay mà không mua may bán đắt, sợ là tới tối lại không ngủ được.
Dù sức khỏe của Vương thị có tốt cỡ nào, nhưng cứ thấp thỏm lo âu vậy hoài thì có thể chịu được bao nhiêu ngày chứ? Có khi còn chưa bán được bao nhiêu thì bà đã ngã bệnh mất rồi.
Cố Nhân trầm ngâm hồi lâu, sau đó nói: "Thật ra ta có cách, nhưng sẽ hơi thiệt cho nương."
"Ây da, đứa nhỏ này, có cách sao không nói sớm!" Vương thị đặt ly nước xuống bàn, quay sang nói với nàng: "Chỉ cần có thể làm ăn suôn sẻ, bán được nhiều hàng, vậy ta không hề thấy thiệt."
***
Lưu lão đầu đã bán bánh quẩy ở bến tàu được hai năm. Quê ông ấy vốn ở Viễn Sơn huyện cách đây không xa, trong nhà vẫn luôn kiếm sống bằng nghề này, tới lượt ông ấy đã là đời thứ ba rồi. Ba đời toàn dựa tay nghề nấu nướng để làm giàu, mua nhà trấn trên, hỏi cưới lão bà, cuộc sống ngày một tốt đẹp hơn. Nhưng người tính không bằng trời tính, nữ nhi nhà ông ấy lại vô tình lọt trúng mắt xanh của lão viên ngoại ở trấn trên, khăng khăng đòi cưới khuê nữ của ông ấy về làm tiểu thiếp thứ tám.
Lưu lão đầu vội vàng dẫn theo thê nữ bỏ chạy suốt đêm tới Hàn Sơn trấn này để an gia lập nghiệp một lần nữa. Vốn tưởng cuộc sống sẽ vẫn giống như trước, nhưng Lưu lão đầu thật sự không ngờ muốn bắt đầu lại từ đầu lại khó khăn tới vậy, khi đó ở bến tàu chỉ còn lại mấy vị trí xấu, lượng người qua lại cực thấp, khách cũ tích lũy nhiều năm cũng không còn, chuyện mua bán gần như tụt dốc không phanh.
Tính tới hôm nay cũng đã qua hai năm, thế mà việc làm ăn của Lưu lão đầu vẫn chưa trở lại được như ban đầu. Có điều Lưu lão đầu đã thấy đủ, sạp hàng rong ở bến tàu mỗi mùa một khác, cũng chỉ có vài gia đình có tay nghề cực tốt, bao gồm cả ông ấy, mới có thể duy trì kinh doanh lâu dài như vậy. Lưu lão đầu còn tính đợi khi nào tích cóp đủ phí chuyển nhượng sẽ dời sạp hàng của mình về phía trước một khúc.
Nhưng hôm nay lại có chút khác lạ, Lưu lão đầu phát hiện bên cạnh quán nhà mình xuất hiện một sạp hoành thánh mới. Chủ quán còn là một đôi bà tức. Tính ra cũng đáng thương lắm, hai người họ bày quán cả buổi sáng mà cũng chỉ bán được hai bát hoành thánh. Trong lúc Lưu lão đầu còn đang nghĩ ngợi có nên qua đó an ủi, khuyên nhủ đôi ba câu hay không thì từ sạp hàng bên cạnh bỗng truyền tới tiếng tranh cãi ồn ào.
"Ngươi mau về nhà với ta ngay." Bà bà kia vốn đã sở hữu dung mạo tương đối khắc nghiệt, tới khi chống nạnh chửi người thì trông càng thêm hung ác, dữ tợn.