Chương 49

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cốt Sinh Mê 26-01-2026 23:01:54

"Chắc chắn là không rồi!" Vương thị vỗ ngực khẳng định, nói xong lại hơi chột dạ: "Chỉ là do lúc đó nói chuyện hăng say quá thôi." Cũng may là chủ sạp hàng bên cạnh đã ngăn nàng lại, nếu không thì Vương thị cũng không biết phải làm sao. Cố Nhân bất lực nói: "Sau này chúng ta vẫn còn phải bày bán ở bến tàu này lâu dài. Mà bây giờ mọi người đều biết nương muốn ép nhi tức phụ tái giá, họ sẽ nghĩ về nương như thế nào đây?" "Sao ta phải quan tâm họ nghĩ về ta như thế nào chứ?" Vương thị bước đi nhẹ nhàng, thùng đựng thức ăn trống rỗng ở hai bên cũng đung đưa theo bước chân của bà: "Ta không sống chung với họ, họ muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, khà khà!" Nói chuyện được một lúc, hai người đã về tới Tri Y ngõ. Vừa bước vào nhà, Vương thị đã đặt đồ xuống và bắt đầu đếm tiền. Thực ra là không cần đếm vì Cố Nhân đã tính toán trong lòng rồi. Mặc dù món hoàn thánh của nàng sử dụng thịt cá, mà giá thịt cá cũng rẻ hơn thịt lợn. Nhưng vì chỉ sử dụng phần thịt không có xương ở bụng, đầu và đuôi cá không thể bán được nên giá thành sẽ cao hơn người khác một chút. Tính ra mỗi tô hoành thánh có giá khoảng ba văn tiền. Mỗi bát lãi một văn tiền, năm mươi bát lãi năm mươi văn tiền. Vương thị đang đếm tiền rất hăng say, những đồng tiền được bày ra đầy một chiếc bàn. Nhìn bà đếm tiền mà mặt mày tươi như hoa nở, Cố Nhân đành mặc kệ bà. Đếm xong số tiền kia, Vương thị bắt đầu bấm ngón tay, tính toán: "Một ngày kiếm được năm mươi văn tiền, một tháng kiếm được một nghìn năm trăm văn tiền, vậy thì một năm sẽ kiếm được bao nhiêu tiền?" "Một năm là mười tám lượng. Mỗi tháng các quan sẽ thu phí chỗ bán. Ta đã hỏi thăm Lưu đại thúc ở bên cạnh. Vị trí của chúng ta không thuận lợi lắm, một tháng là năm trăm văn tiền, một năm là sáu lượng phí chỗ bán. Vậy thì chúng ta có thể kiếm được mười hai lượng." Cố Nhân trả lời một cách nhanh chóng. Một năm mười hai lượng!!! Mười lượng đủ để một gia đình chi tiêu trong một năm, đó còn là cách sống tương đối thoải mái của những người ở kinh thành. Thời gian trước, khi Vương Thị còn sống ở Bá Đầu thôn, cả năm chi tiêu nhiều nhất cũng chỉ khoảng năm, sáu lượng. Từ khi xuất giá đến giờ, Vương thị chưa bao giờ nhìn thấy nhiều tiền như vậy. Bà bắt đầu cảm thấy hoa mắt chóng mặt. Lại nghe Cố Nhân nói tiếp: "Có điều, mánh khóe hôm nay không thể dùng lại, ngày mai lượng khách có thể sẽ giảm đi. Hơn nữa hôm nay là ngày khai trương, nguyên liệu lại chuẩn bị ít, ngày mai sẽ chuẩn bị nhiều hơn. Ta tin là khách hàng sẽ ngày càng đông, một năm chúng ta chỉ có thể kiếm được nhiều hơn chứ không ít hơn được." Vương thị cười đến nỗi miệng sắp ngoác tới tận mang tai. Nhưng một lúc sau bà lập tức ngừng cười, lắc đầu nói: "Con mới khỏi bệnh, hoành thánh đều được làm trực tiếp. Gói trong nửa ngày thì không sao nhưng nếu gói cả ngày chẳng phải sẽ khiến tay con bị mỏi sao?" Điều mà bà lo lắng cũng không phải là không có lý. Gió trên bến tàu rất lớn, nếu gói sẵn rồi mới bán thì hoành thánh sẽ bị gió thổi khô, ảnh hưởng đến hương vị. Thế nên chỉ có thể gói, nấu và bán trực tiếp. Trước đây Cố Nhân có ở trong bếp cả ngày cũng không hề cảm thấy mệt mỏi. Nhưng hiện tại thì không được như vậy nữa. Thân thể của nàng quá yếu, làm lụng bận rộn cả sáng đã khiến nàng mệt đến mức không nhấc nổi tay. "Hay là chúng ta nấu thêm cháo để bán đi? Nấu cháo chỉ cần chú ý đến lửa trong lúc nấu, nấu xong rồi thì không cần để ý nữa. Hơn nữa, hôm nay ta để ý là mặc dù trên tàu có rất nhiều thương nhân và khách qua đường nhưng lại có nhiều người khuân vác hơn. Vậy thì nếu chúng ta làm thêm ít bánh bao đem đi bán, tiền lãi mặc dù ít nhưng nếu bán được nhiều thì sẽ càng có nhiều cơ hội sinh lời hơn."