Chương 47

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cốt Sinh Mê 26-01-2026 23:01:54

Tiểu tức phụ trẻ tuổi, gầy yếu đứng bên cạnh lập tức uốn gối quỳ bịch xuống đất, cất giọng oanh vàng xen lẫn nức nở: "Nương, cầu xin nương cho ta một cơ hội!" Chuyện gì thế này? Lưu lão đầu vừa chiên bánh quẩy vừa duỗi cầu ngóng sang bên cạnh. Mấy người xung quanh thì càng khỏi phải nói, chỉ cần không bận là lập tức quay ngoắt lại nhìn về phía sạp hoành thánh, tới cả những người chỉ tình cờ đi ngang cũng không kiềm được mà dừng bước. "Cơ hội? Không phải ta đã cho ngươi cơ hội rồi sao? Trong nhà đã nghèo tới chẳng có gì bỏ bụng, ngươi còn khăng khăng đòi ra ngoài mở sạp làm buôn bán nhỏ cầm hơi qua ngày. Nhưng ngươi nhìn thử đi, cả buổi sáng chỉ bán được mỗi hai bát hoành thánh, nếu còn tiếp tục như vậy nữa thì cả nhà chúng ta sẽ đói chết mất." Nghe tới đây, Lưu lão đầu thoáng cau mày, bản thân mở quán bàn đồ ăn cả nửa đời người, thế mà khi chuyển sang nơi khác cũng phải tốn nửa năm trời mới đứng vững được gót chân. Quán hoành thánh của tiểu tức phụ mới mở cửa chưa được nửa ngày, không bán buôn được gì cũng là chuyện bình thường mà? Có phải bà bà này khắt khe quá rồi không? "Nương ơi, nương cho ta thêm hai ngày nữa thôi, tay nghề của ta thế nào nương cũng biết, hôm qua nương còn khen ta nấu ăn ngon mà." "Hừ! Ta không cần biết ngươi nấu ngon tới đâu, ta chỉ biết mỗi tiền mà thôi. Giờ nhà nghèo rớt mồng tơi, nếu ngươi còn không kiếm được tiền mang về, vậy cứ chờ mà xem lão nương ta dạy bảo ngươi thế nào đi." Vương thị chống nạnh cười khẩy: "Ta mua ngươi về, nuôi ngươi lớn tới từng này, ngươi hẳn là nên tri ân báo đáp ta mới phải! Giờ nhi tử của ta đã không còn trên đời, ta chịu để tiểu quả phụ như ngươi tiếp tục ở lại nhà ta đã là đại ơn đại đức rồi, bằng không gả quách ngươi cho lão viên ngoại làm thiếp!" "Ta! Ta không muốn làm thiếp." "Cái nhà này đâu đến lượt ngươi lên tiếng!" Vương thị vung bàn tay to như quạt hương bồ về phía mặt Cố Nhân. Có điều tiểu tức phụ này da thịt non mềm, sao có thể chịu nổi một cái tát này chứ? Mọi người cuống cuồng cả lên. Bởi vì nữ nhi cũng từng suýt bị ép trở thành tiểu thiếp cho người ta nên Lưu lão đầu cũng không nhìn nổi nữa, vội lên tiếng: "Phụ nhân kia, bà bị sao thế hả? Chuyện nhi tử của bà chẳng may qua đời đâu phải lỗi của nhi tức phụ, nàng còn trẻ đã biết nghĩ cách kiếm tiền trợ giúp gia đình là chuyện đáng quý mà. Với cả ban nãy ta có nghe thấy khách hàng ghé quán nhà bà khen ngợi tay nghề của nhi tức phụ không dứt miệng, chứng tỏ nàng thật sự có bản lĩnh, sao bà có thể nói ra mấy lời như gả nàng cho người ngoài làm thiếp chứ?" Lưu lão đầu càng nói càng tức, giọng cũng ngày một lớn. Nhưng lạ thay, phụ nhân trước mặt ông ấy chẳng những không cảm thấy giận khi ông ấy xen miệng vào, trái lại bên môi còn phảng phất ý cười như có như không. Sao trông bà có vẻ vui thế nhỉ? Chỉ là Lưu lão đầu còn chưa kịp nghĩ thấu suốt mọi chuyện thì Vương thị đã lên giọng: "Ăn ngon thì có ích gì? Cái sạp này mở cửa ngày nào là lỗ vốn ngày đó, nhà ta lại chẳng giàu có gì, có thể chống được bao nhiêu ngày đây? Làm thiếp cho người ta thì có gì không tốt? Được cả một khoản tiền lớn để đổi đời đó thôi." "Bà, cái bà này!" Lưu lão đầu bị mấy lý lẽ già mồm át lẽ phải của bà chọc tức nổ phổi, lắp bắp cả nửa ngày cũng chẳng được một câu hoàn chỉnh. Cuối cùng, thấy dáng vẻ âm thầm rơi lệ của Cố Nhân quá đáng thương, Lưu lão đầu mềm lòng lấy ra mấy văn tiền, đặng nói: "Đúng lúc ta chưa ăn sáng, tiểu tức phụ, nấu cho ta một bát." Vương thị nhăn mặt ca cẩm: "Một bát thì có khác gì mấy đâu, hừ!"