Nói xong bà lấy ra phong thư năm đó hai lão viết cho bà.
Giấy viết thư đã ố vàng, nhưng nét chữ vẫn đọc được rõ ràng.
Trong thư viết rất rõ gian phòng lớn ở phía bắc trong tòa nhà là hai lão để lại cho Vương thị, để sau này bà có thể về ở bất cứ lúc nào.
Triệu thị và Trâu thị đồng loạt thay đổi sắc mặt.
Tuy Vương lão gia tử là thương hộ, nhưng rất đam mê thư pháp văn chương, nét chữ như rồng bay phượng múa rất đẹp, rất khó làm giả.
Triệu thị lại không biết làm cách nào để đối phó, chỉ lấy ánh mắt trộm nhìn Trâu thị.
Trâu thị trầm ngâm một lúc lâu mới nói: "Nữ tắc nhân gia như bọn ta sao hiểu được mấy thứ này. Hay là trễ chút chờ ca ca ngươi trở lại, các chất nhi cũng đã trở lại rồi để cho bọn họ nhìn một cái xem sao."
Vương thị vừa mới bị thiệt thòi trong lời nói nên cũng không nói nhiều với các bà, chỉ nói: "Ta đi về trước dọn dẹp hành lý, ta sẽ dọn đến đây ở trước. Chờ đại ca và nhị ca trở lại thì để cho họ quyết định."
Nói xong cũng không đợi các bà trả lời, Vương thị nhét bức thư nhà vào trong y phục lại như cũ, đồng thời cầm lấy lê và quýt xấu mang đến khi nãy, gọi Cố Nhân và Tiểu Vũ An rồi bước ra khỏi Vương gia.
Ra tới ngoài đường, Vương thị không còn cần kiêng kỵ gì, chửi ầm lên: "Hai lão chủ chứa không có lương tâm, khóc than đến nỗi làm ta tin là thật! Nương nó suýt chút nữa đã mắc mưu bọn họ!"
Cố Nhân bèn khuyên nhủ an ủi: "Nương cũng vì gặp được thân nhân nên kích động, trong lúc nhất thời mới bị hai người đó bắt thóp."
Tuy rằng là lời an ủi, nhưng cũng là suy nghĩ thật lòng của Cố Nhân.
Tuy rằng Vương thị là nữ tử bản xứ sinh trưởng ở cổ đại, lại trải qua nửa đời người ở nông thôn, nhưng phản ứng của bà rất mau lẹ, không ngu xuẩn mà còn có một vài kinh nghiệm sống. Giống như lúc mới bắt đầu chạy nạn, Cố Nhân cảm thấy bà mang quá nhiều đồ vật.
Nhưng khi lên đường nàng mới biết được mấy thứ này đều rất có ích, cũng nhờ có Vương thị mang theo vài thứ kia cho nên dọc đường đi bọn họ bị tốn ngân lượng rất ít, những khi gặp vắng hoặc tiệm bị bỏ hoang bọn họ cũng có thể tự cấp tự túc.
Chuyện ngày hôm nay là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất từ trong trí nhớ nguyên thân kể từ khi Cố Nhân xuyên qua đây, Vương thị bị người ta lừa đến xoay vòng.
Nhưng cũng có thể thông cảm được, bà là người mặt lạnh nhưng thật ra rất nhiệt tình, coi trọng thân tình, làm sao có thể nghĩ tới thân nhân nhiều năm không gặp lại bày ra nhiều trò dối trá đối với bà như vậy chứ?
"Cũng nhờ có con." Khi nói chuyện thì ánh mắt Vương thị có chút né tránh.
Bà đã quản lý nhà cửa nhiều năm như vậy, tự cho là ăn muối còn nhiều hơn Cố Nhân ăn cơm, nhưng hôm nay, đầu tiên là suýt chút nữa mắc lừa, kế đó là suýt nữa ở trước mặt các tiểu bối trong nhà thân nương bị sượng mặt, tất cả đều nhờ có Cố Nhân chu đáo lo lắng cho bà mới không có chuyện càng khó coi xảy ra. Thật sự là làm người ta hoảng sợ!
Cố Nhân khó hiểu nghiêng đầu: "Nương nói gì thế? Những điều này không phải là do mấy năm nay người dạy ta sao?"
Nàng nói như vậy Vương thị lại thấy cũng đúng, năm đó bà mua nha đầu này trở về thì cái gì đứa nhỏ này cũng không biết, việc gì cũng không hiểu, hiện tại lanh lợi như vậy cũng không phải là công lao của mình sao?
"Nha đầu chết tiệt này lại nịnh nọt." Vương thị cười mắng nàng một câu, lại nhịn không được quay mặt cười hai tiếng ha ha, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Sau đó ba người trở lại khách điếm đóng gói hành lý.
Cố Nhân lại hỏi dự định sau này của Vương thị, lời này nàng đã từng trong tối ngoài sáng hỏi bà rất nhiều lần, nhưng trước kia Vương thị vẫn bảo nàng đừng hỏi nhiều về chuyện của đại nhân.