Nói tới đây ánh mắt của bà ảm đạm: "Lúc ấy hai lão đều mong ngóng nhìn thấy Thanh Ý, thư gửi tới còn nói trong nhà có chia cho ta mấy gian phòng luôn để cho người ta lau chùi, quay về ở chơi nửa năm!"
"Phòng ở trong nhà?" Cố Nhân nhận ra một vài manh mối từ trong lời kể của bà.
"Đúng vậy, trước kia trong nhà giàu có, ngoại tổ của con mua một cái viện nhị tiến, nhưng người trong nhà cũng không nhiều, có rất nhiều phòng đều để trống. Gian phòng cho ta tuy rằng ở hướng bắc, nhưng rất rộng rãi, còn có hai tráo phòng có thể tạo thành một cái sân viện nhỏ đấy."
Đúng vậy nhỉ, Vương thị suy nghĩ, hai tẩu tử chỉ nói cuộc sống mấy năm nay không tốt, nhưng lại không nhắc tới một chữ nào về tòa nhà lớn kia của Vương gia.
Chẳng lẽ đã bán nhà lấy tiền rồi? Nhưng cũng rất bình thường, sinh hoạt đã là vấn đề lớn, không cần thiết phải ở trong tòa nhà tốt như vậy.
"Thôi không nói nữa, ta đi mời đại phu, cũng không biết với chút ngân lượng ấy thì có đủ hay không nữa." Vương thị vuốt vòng tay bạc Trâu thị đeo vào tay mình, nghĩ rằng nếu không đủ cũng đành lấy vòng tay này ra cầm, không biết có thể cầm được bao nhiêu ngân lượng.
"Hiện tại ta cảm thấy tốt hơn nhiều, chắc là do khi nãy nhìn thấy thân nhân từ ngoại tổ gia nên kích động trong chốc lát."
Vương thị lắc đầu kiên trì: "Vẫn nên mời đại phu đến khám, hơn nữa ban đầu lão đại phu kia cũng nói lần con bị sốt cao đó rất nguy hiểm, kéo dài lâu như vậy nên cơ thể đã bị thiếu hụt, cho dù đã khỏe cũng phải uống chút thuốc để bồi bổ nửa năm mới có thể bảo đảm không bị di chứng. Tóm lại an toàn vẫn tốt hơn."
Cố Nhân khuyên bà không được, đành nói bản thân mình hiện giờ ít nhất đã có thể đi lại, hay là đi thẳng tới y quán, cũng tiết kiệm được chi phí mời đại phu tới nhà.
Vương thị gật đầu, ba người đi ra khách điếm cùng nhau.
Lên trên đường, Vương thị lại cảm thán cảnh còn người mất, nói rằng trước kia ở trong thị trấn có nhắm mắt cũng không đi lạc, hiện giờ lại thật sự không quen thuộc, nếu biết vậy cũng không cần đi quá xa để quay về nơi này, tùy tiện tìm một nơi gần Bá Đầu thôn để an cư thì tốt hơn.
Sau đó bọn họ hỏi người ta mới tìm được một y quán.
Đại phu ngồi khám đón tiếp bọn họ, bắt mạch cho Cố Nhân, cũng không cho kết quả khác gì với đại phu ban đầu, bảo rằng hiện nay nàng không có gì đáng ngại, nhưng thân thể vô cùng thiếu dinh dưỡng, cần chăm sóc kỹ càng.
Vương thị liếc nhìn Cố Nhân, trong ánh mắt đều là: "Nghe không, nương của ngươi là nương của ngươi, làm sao có thể sai cho được?".
Sau đó tới lúc kê đơn, Vương thị mới biết giá dược đắt gấp đôi.
Bởi vì ở Bá Đầu thôn bị lũ lụt, tuy rằng Hàn Sơn trấn cách khá xa không bị lũ lan đến nhưng đường vận chuyển vẫn bị ảnh hưởng.
Vương thị vô cùng đau lòng nhưng vẫn trả tiền mua dược cho Cố Nhân uống trong ba ngày.
Mua dược xong, Cố Nhân đề nghị tìm người hỏi thăm chuyện Viễn Sơn huyện chiêu công.
Vương thị cũng sầu lo vì chuyện tiền bạc, tuy biết cơ hội tốt như vậy chắc chắn sẽ không đợi ai, nhưng hỏi một câu cũng không thiệt hại gì. Nếu thật sự còn nhận người, Cố Nhân không thể làm việc thì một mình bà đi cũng được, dù sao một tháng có năm sáu đồng bạc cũng đủ nuôi sống cả nhà.
Bọn họ hỏi thăm chưởng quỹ của dược phô mới biết được nơi chiêu công là một nhà thuyền hành ở Viễn Sơn huyện, nhưng địa điểm làm việc lại không phải ở Viễn Sơn huyện mà phải đi theo con thuyền ra khơi, ít nhất hai ba năm sau mới có thể trở về.