Chương 23

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cốt Sinh Mê 26-01-2026 23:01:55

Nhưng khi đó bà chưa xuất giá, cha mẹ song toàn, cái miệng khéo léo kia của Trâu thị cũng chỉ là pha trò hoặc nói chút lời dỗ bà vui vẻ. Không ngờ thời gian thay đổi, cùng một cái miệng nhưng lời nói ra lại hoàn toàn không giống! Lời nói ra đổi trắng thay đen, Vương thị tức giận đến mức không thể nói được gì. Lúc này nếu ở trong thôn, Vương thị có thể rướn giọng mắng ra đủ kiểu, chắn chắn mấy người bày ra vẻ nho nhã này sẽ đánh không lại mình. Nhưng hiện tại rốt cuộc đang ở nhà thân nương, còn có một ít tiểu bối nhìn thấy nữa. Cố Nhân thấy Vương thị tức giận quá mức, tiến lên câu lấy tay bà, mở miệng nói: "Nương chớ tức giận. Đây chỉ là hiểu lầm mà thôi, ta thấy hai vị cữu mẫu không phải là người như vậy." Vương thị không ngờ nàng lại mở miệng, càng không ngờ nàng vừa mở miệng lại nói giúp đối phương. Bà trừng mắt liếc nhìn Cố Nhân, đang muốn bảo nàng đừng xen mồm vào chuyện giữa các đại nhân, lại cảm giác được Cố Nhân nhéo tay bà dưới ống tay áo. Trước đó không lâu hai người từng phối hợp ăn ý bắt lấy kẻ cắp, lúc này Vương thị mới hiểu Cố Nhân đã có dự tính. Mình quá hiểu đứa nhỏ nhà mình, tuy rằng tức phụ nhà mình sau khi hết bệnh thì trở nên trầm ổn, người cũng lanh lợi, nhưng nàng ăn nói vụng về từ nhỏ, không thích nói chuyện, tám cây gậy cũng không đánh ra tiếng vang. Nàng có thể nói thắng Trâu thị xuất thân từ tú tài gia sao? Hơn nữa nhìn hai vị nhi tức phụ kia của Trâu thị cũng không phải là kẻ dễ đối phó. Mà phía Vương gia bên kia, Trâu thị được nhi tức phụ khuyên nên đã ngừng khóc, nghe Cố Nhân nói vậy bà ta lại cong môi nở nụ cười mang ý châm chọc. Nhìn xem! Nông dân chính là nông dân, tiểu tức phụ này bị mấy câu ba xạo của bà ta lừa gạt thì đã hướng về phía người ngoài rồi! Hai người ngu xuẩn! Trâu thị cười ra vẻ hiền lành: "Ta vừa nhìn đã biết đứa nhỏ như ngươi đúng là người có trí tuệ thông suốt, mau khuyên nương của ngươi đi." Cố Nhân mỉm cười đáp lại, sau đó cũng không nhanh không chậm nói: "Lời nói của hai vị cữu mẫu nói trước đó ta cũng nghe được, đúng là gia đạo gian nan. Tuy rằng không có nói thẳng trong nhà bị đói, nhưng khi kết hợp với y phục mà hai vị cữu mẫu ăn mặc cũng khó tránh khỏi làm nương của ta hiểu lầm." Nàng thốt ra lời này, những người khác của Vương gia mới chú ý tới cách ăn mặc của hai lão phu nhân vào hôm nay, đúng là mộc mạc thuần khiết quá mức. Không nói tới việc tháo sạch sẽ đồ trang sức, y phục trên người lại không khác với cách ăn mặc của bà tử trong nhà là bao. Triệu thị bị ánh mắt đánh giá của nhi tức phụ nhìn tới khó chịu, tuy rằng bà ta không đổi trắng thay đen như Trâu thị, nhưng vẫn biết cần phải nói theo Trâu thị: "Chúng ta muốn đi gặp muội muội, lại không phải là người ngoài. Có cần thiết ăn mặc đẹp đẽ không?" Trâu thị lại nói: "Đúng vậy, ta và đại tẩu biết tình hình của các ngươi không tốt, nếu bọn ta còn mặc vàng mang bạc thì không phải là ra oai hay sao?" Hai người hỗ trợ lẫn nhau nên cũng không bị lép vế. Cố Nhân vẫn không vội, không nhanh không chậm nói: "Đúng vậy, hai vị cữu mẫu nói rất có lý. Nhưng nương của ta lại không biết, bà vừa đến đây lại thấy các tẩu tử thì ăn mặc phú quý chói mắt, nên mới hiểu rằng hai vị cữu mẫu đặc biệt giả nghèo và khóc than. Nhưng ta nghĩ không phải do các ngài cố ý khóc than, phải là mấy người không có lương tâm mới có thể nói dối với thân nhân gặp tai nạn bất đắc dĩ phải về quê đúng không? Khẳng định là hiểu lầm thôi!"