Tiểu Nhị Hắc bị Vương thị quát cho có chút ngơ ngác, Cố Nhân vội kéo bà: "Nương, giá cả này có thể tra được ở chỗ môi giới. Không phải do chính hắn tự tiện hét giá, chúng ta đừng làm khó hắn."
Nàng lại cười với Tiểu Nhị Hắc đang sợ ngây người: "Nương ta chỉ là giọng to thôi. Thực ra bà rất tốt, cũng không phải mắng ngươi."
Tiểu Nhị Hắc hoàn hồn, ngượng ngùng gãi đầu: "Ta cũng biết giá hơi đắt, nhưng chủ nhà nhất quyết đòi giá này. Phu nhân và tỷ tỷ đều thích nơi này, thì để ta đi thương lượng giá một chút nhé?"
Vương thị khoanh tay nhìn Cố Nhân, hỏi ý kiến của nàng.
Cố Nhân hạ giọng nói: "An toàn là trên hết, nhưng ngôi nhà này cũng đã cũ nên bốn lượng bạc thì đắt quá. Hay là nhờ Tiểu Nhị Hắc đi thương lượng một chút, nếu bằng giá những ngôi nhà nương xem hôm qua thì chúng ta sẽ thuê nó."
Giá hai ba lượng cũng không thấp, nhưng hai bên hàng xóm là tú tài và bổ đầu, để đảm bảo an toàn cho bản thân, số tiền này bỏ ra cũng không thiệt.
Vương thị không lên tiếng, coi như là bà ngầm đồng ý với lời nàng nói.
Cố Nhân: "Vậy làm phiền ngươi chạy một chuyến. Bốn lượng bạc thực sự quá đắt. Ý của nương ta là khoảng hai ba lượng, ngươi xem!"
"Không phiền không phiền." Tiểu Nhị Hắc nói rồi lại lắp bắp, vì thấy Cố Nhân trông có vẻ dễ gần, hắn mới cố lấy hết can đảm nói tiếp: "Giá này ta sẽ đi thương lượng, nhưng chủ nhà còn yêu cầu được gặp người thuê, vì vậy phu nhân và tỷ tỷ đều phải đi cùng ta mới được."
"Chủ nhà này sao lại nhiều chuyện thế!" Vương thị lại tiếp tục phàn nàn, may mà Cố Nhân khuyên can nên bà mới thôi.
Tiểu Nhị Hắc cười lấy lòng Cố Nhân, sau đó lập tức đi gõ cửa nhà bên cạnh.
"Ai đấy?" Không lâu sau, cánh cửa kẽo kẹt mở ra, một người phụ nhân trung niên thấp béo, đầu đội khăn vải, mặt tròn đi ra.
Tiểu Nhị Hắc vội vàng chắp tay chào, cười nói: "Hứa thẩm, là ta. Ta dẫn người đến xem nhà ạ!"
Hứa thị thấy là hắn, giọng cũng dịu dàng hơn một chút: "Là tiểu tử ngươi à? Sao sư phụ ngươi không đến?"
"Hôm nay sư phụ bận, nghĩ rằng ta cũng lớn rồi nên cho ta một cơ hội rèn luyện."
"Dù tiểu tử ngươi rèn luyện thì ta cũng không thể dễ dãi được. Như ta đã nói với sư phụ của ngươi rồi. Nhi tử ta là tú tài, phải chuyên tâm đèn sách. Không phải hạng người ô hợp nào cũng được thuê."
"Những gì thẩm nói, ta đều nhớ kỹ. Lần này đến xem nhà là một phu nhân hiền lành phúc hậu, dẫn theo một tỷ tỷ trẻ đẹp, trong nhà còn có một đứa trẻ nữa. Gia đình đơn giản, chắc chắn sẽ không làm phiền đến việc học của Thanh Xuyên ca!"
Nói xong, Tiểu Nhị Hắc còn nhường đường, để Hứa thị nhìn Cố Nhân và Vương thị mà hắn dẫn đến.
Hứa thị vẫn luôn lề mề, chậm rãi, nghe vậy từ từ nhấc mí mắt lên nhìn.
Nhìn kỹ một chút, Hứa thị mở to mắt, giọng cũng cao hơn một quãng tám: "Vương Bảo Vân!"
Vương thị vẫn đang bàn bạc chuyện nhà cửa với Cố Nhân, nghe có người gọi mình thì quay lại nhìn, vừa nhìn đã kêu lên.
"Hứa Kim Thoa!"
Hai người thế mà lại là người quen!
Tiểu Nhị Hắc thấy cảnh này, còn tưởng rằng mọi chuyện đã xong một nửa, không nhịn được cười nói: "Thì ra Hứa thẩm và Võ phu nhân quen biết nhau à!"
Hứa thị chống nạnh khinh thường: "Ai quen biết đồ vô lại này!"
Vương thị cũng không chịu thua, khinh thường đáp trả: "Ai quen biết đồ vô lại như bà!"
Hai người trừng mắt nhìn nhau, Vương thị quay đầu bỏ đi, Hứa thị cũng "rầm" một tiếng đóng cửa lại.
Cố Nhân và Tiểu Nhị Hắc đứng giữa, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hai người nhìn nhau không nói nên lời, sau đó mỗi người đi hỏi thăm tình hình.
Vương thị bước nhanh như gió, Cố Nhân đuổi theo đến tận nhà trọ mới đuổi kịp.
"Thật xui xẻo!" Vương thị vào phòng, tức giận ngồi phịch xuống, tự rót cho mình một chén nước uống. Sau đó bà mới nói tiếp: "Sớm biết ngôi nhà đó là của đồ vô lại kia thì không nên đi xem!"