Vương thị vô cùng tức giận, sự căm tức trào ra rào rạt không thể khống chế: "Đây là cái đói đến không có gì ăn mà tẩu tử đã nói đó sao? Ta thầm nghĩ dù như thế nào phụ thân mẫu thân cũng sẽ lưu lại chút gia nghiệp, sao tới tay ca ca tẩu tử lại đột nhiên lại không được, cũng không gọi ta về nhà, thì ra là coi ta như đứa ngốc mà lừa ta đúng không? Còn muốn gạt ta đi đến Viễn Sơn huyện để đăng ký chiêu nữ công, mới vừa rồi ta đã đi lên thị trấn hỏi rõ ràng, nữ công kia là cần phải theo thuyền ra khơi, việc làm hung hiểm như vậy lại bị các ngươi nói ba hoa chích choè, các ngươi muốn hại ta chết đúng không?"
Một đám tức phụ cũng không biết đang xảy ra chuyện gì. Người lớn nhất trong các nàng khi vào cửa thì Vương thị cũng đã không còn ở trong nhà.
Nhất là chuyện vào sáng sớm Triệu thị và Trâu thị cải trang đi lừa Vương thị lại không vẻ vang gì, cũng không kể cho nhi tức phụ nghe một chữ.
Trâu thị cũng không ngờ Vương thị lại tới nhanh như vậy, cũng không ngờ lại trùng hợp đến mức gặp được kẻ điên Vương Trung kia chạy ra mời người vào.
Nhưng trước mặt một đám nhi tức phụ, tất nhiên bà ta không thể sợ hãi nên phản bác ngay: "Muội tử nói vậy thì quá oan uổng! Ta và đại tẩu sáng sớm đã đi tìm muội, tấm lòng thành này trời đất chứng giám! Nếu là thân nhân đoàn tụ thì không tránh khỏi muốn ôn chuyện. Chẳng lẽ lại không cho phép bọn ta kể lể khổ sở? Bọn ta móc hết tâm tư để nói với ngươi, sao ngươi lại nói bọn ta coi ngươi như đứa ngốc mà lừa? Hơn nữa gì mà bọn ta không cho ngươi về nhà, là do lúc ấy thân thể của tức phụ Thanh Ý nhà ngươi đột nhiên không thoải mái, bọn ta cũng là vì để cho nàng dưỡng bệnh thôi. Cuối cùng, tàu viễn dương kia là thương hộ đàng hoàng, khi tuyển người cũng có thủ tục đầy đủ hết, đãi ngộ rất tốt, ta nghĩ muội là người hiếu thắng, nhất định sẽ không muốn đi nương nhờ người khác cho nên mới tốt bụng giới thiệu cho ngươi, sao giờ lại thành ta muốn hại ngươi chết?"
Vương thị tức giận đến siết chặt nắm tay: "Mồm mép nhị tẩu cũng giỏi lắm, ta nói không lại ngươi. Trước tiên không nói chuyện khác, chỉ nói sáng nay các ngươi có phải luôn miệng nói cuộc sống trong nhà rất gian nan, nào là việc buôn bán bị thâm hụt, nào là tiền học phí của ca nhi, còn lấy ra cái vòng tay này cho ta, nói là trong nhà không có thứ tốt gì đó hay không?"
Trong lúc bà nói chuyện thì cũng tháo vòng tay bạc từ trên cổ tay xuống ném tới trước mặt Trâu thị.
"Nên trách ta, nên trách ta, ta thầm nghĩ đây là của hồi môn của ta, là vật quý giá nhất của ta." Trâu thị giả vờ lau nước mắt: "Thì ra tiểu muội cảm thấy đồ đáng giá mới là thứ tốt."
Trâu thị không hổ là khuê nữ nhà tú tài, lời nói rất có lý, không nhanh không chậm nói vài câu như vậy, khéo léo thay đổi ý nghĩa lời người khác, cho nên Vương thị lại trở thành người đuối lý, nghe ra có vẻ như bà là dạng người chỉ biết có tiền, luôn nghĩ tới việc tống tiền thích lợi dụng người khác.
Thấy Trâu thị lau nước mắt, nhi tức phụ của bà ta vội vàng tiến lên khuyên nhủ.
Vương thị cũng là trưởng bối của các nàng, các nàng nói xen vào cũng không tốt, chỉ nói: "Cũng do ngài gặp được thân nhân mới kích động cho nên mới tâm sự một hồi, cũng không phải giả nghèo gì đó như lời cô mẫu nói."
Một người khác lại nói: "Bà mẫu còn lấy của hồi môn của mình ra nữa, thật sự là có lòng tốt, chỉ tiếc là cô mẫu không hiểu."
Trước kia Vương thị chỉ biết nhị tẩu nhà mình nhanh mồm nhanh miệng, còn đọc sách vài ngày.