Chương 38

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cốt Sinh Mê 26-01-2026 23:01:55

Tiểu Vũ An rụt rè liếc nhìn Cố Nhân, Cố Nhân nhận đũa xẻ bánh gạo thành những miếng nhỏ, lộ ra những hạt gạo óng ánh mây mẩy bên trong. "Thế cũng tốt mà, chúng ta cùng nhau ăn. Nếu nương không ăn thì sao hai chúng con ăn được?" Được Cố Nhân dỗ dành, Vương thị mới bất đắc dĩ cầm đũa kẹp một miếng lên nếm thử, sau đó ghét bỏ nói: "Hừ, từ nhỏ Hứa Kim Thoa này đã vụng về hơn nương, uổng phí chỗ dầu này, chiên già rồi!" Nhưng ghét bỏ thì ghét bỏ, Vương thị vẫn cười ăn. Lúc này Cố Nhân và Tiểu Vũ An mới động đũa. Hai cái bánh gạo chia nhau vào trong bụng, ba người đều ăn no. Vương thị cũng không được rảnh rỗi, bà để Cố Nhân và Tiểu Vũ An tiếp tục dọn nhà, còn mình thì ra ngoài mua thêm đồ. Trong khoảng thời gian này, bọn họ đã ăn hết thức ăn mang từ Bá Đầu thôn đến, dầu muối tương dấm, thóc gạo củi lửa đều cần mua mới. Mặc dù trong nhà mới thuê có một ít đồ dùng đơn giản trong nhà, nhưng những thứ đồ lặt vặt và đệm giường thì không có. Trước khi đến cổng Hứa gia, Vương thị còn đặc biệt đi chậm lại, xoa bụng ồn ào: "Ai u, hài tử nhà ta hiếu thuận, ta đã nói không ăn rồi mà bọn chúng cứ nhất định muốn ta phải ăn trước. Không giống một số người nào đó, nhà ba người còn cố ý đưa hai cái bánh gạo, không biết có ý gì đây!" Hứa thị ở trong phòng nghe thấy thì bỏ dở, thả bát đi từ trong nhà ra: "Ai mà đến đây nói nhiều thế này, ăn mà cũng không ngăn không nổi cái miệng của bà!" "Ai u ai u, làm sao, hài tử nhà ta hiếu thuận, trong lòng ta cao hứng mà không cho ta nói à?" Cách một cánh cửa, hai người lại không hẹn mà cùng xì một tiếng khinh miệt, sau đó mới tiếp tục đi làm việc của mình. Mà ở bên này, Cố Nhân nhìn Tiểu Vũ An ăn xong miếng bánh gạo cuối cùng trong bát, Cố Nhân vào bếp rửa bát của Hứa gia rồi bảo Tiểu Vũ An đem trả trước, sau đó mới tiếp tục dọn dẹp nhà bếp. Không lâu sau, Tiểu Vũ An từ sát vách trở về, trong tay còn nắm chặt một miếng đường mạch nha. Cậu bé đưa tới trước mặt Cố Nhân như hiến bảo vật, vui sướng nói: "Tẩu tẩu mau nhìn đi, hứa thẩm cho đệ đường! Cho tỷ ăn này!" Từ lúc rời khỏi Bá Đầu thôn, Cố Nhân chưa từng nhìn thấy cậu bé cao hứng như vậy bao giờ. Bận tay nên không xoa cái đầu nhỏ của cậu bé được nên Cố Nhân dùng khuỷu tay ngăn cậu bé lại: "Đệ ăn đi, tẩu tẩu không thích ăn ngọt." Tiểu Vũ An lấy một cái khăn từ trong ngực ra gói đường mạch nha lại: "Vậy chúng ta đợi nương trở về, để lại cho nương ăn." Cố Nhân nhìn cậu bé nâng niu miếng đường mạch nha như bảo bối, cũng cảm thấy khó chịu trong lòng. Thật ra cuộc sống ban đầu của Vũ gia rất không tệ, trong mấy năm nguyên thân đến Vũ gia vẫn là thỉnh thoảng được ăn thịt hoang dã, sau đó mới trưởng thành từ cái dáng vẻ gầy yếu thành thiếu nữ duyên dáng yêu kiều. Chỉ khổ cho Tiểu Vũ An, khi sinh ra, phụ thân và ca ca đều không có ở đây, trong nhà mẫu thân và tẩu tẩu cũng không thành thạo nghề nào, chỉ có thể làm một số công việc đơn giản nhất. Sau đó nguyên thân bệnh một trận, vì trị bệnh cho nàng mà trong nhà đã bán sạch ruộng đồng. Đến bây giờ, mặc dù Vương thị đã cầm hai mươi lượng xứng đáng được nhận từ nhà mẹ đẻ, nhưng tiền thu thì ít khoản chi thì nhiều, nhiều nhất là hai năm nữa cái nhà này sẽ trở lại dáng vẻ nghèo khổ lúc ban đầu. Cố Nhân quyết định, hôm nay nàng nhất định phải nghĩ ra cách khác để thuyết phục Vương thị cho mình buôn bán đồ ăn, cho dù Vương thị không tin, nàng cũng có thể tiền trảm hậu tấu làm một vài món chinh phục vị giác của bà bà, cùng lắm thì chịu nghe mắng một chập.