Chương 24

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cốt Sinh Mê 26-01-2026 23:01:55

Vương thị nhếch miệng muốn cười lại nhịn xuống, chỉ gật đầu giả vờ như giật mình, nói: "Thì ra hai tẩu tử mặc thành như vậy là vì suy nghĩ cho ta à. Ta còn tưởng các tẩu ấy thật sự không có lương tâm đấy. Nhưng con nói xem có lạ không, mấy nhi tức phụ của các bà đều ăn mặc phú quý như vậy, mặt mày hồng hào, nhìn từng người ai nấy đều có cuộc sống thoải mái. Các bà làm bà mẫu sao lại có cuộc sống không tốt như vậy chứ?" Cố Nhân trầm ngâm sau một lúc lâu, hạ thấp giọng nhưng vẫn bảo đảm mỗi một người ngồi đây đều có thể nghe được: "Nếu lời nói của hai vị cữu mẫu không phải lời nói dối thì là do mấy năm nay cuộc sống của các bà bên ngoài vẻ vang, bên trong vất vả. Có phúc thì đều để cho nhóm nhi tức phụ hưởng, có khổ thì do các bà chịu." Trong lúc nói chuyện thì Cố Nhân thở dài, tỏ vẻ đau lòng: "Nương, nhà chúng ta tuy rằng nghèo, nhưng thứ tốt nhất trong nhà nhất định đều ưu tiên cho người, ta và Vũ An đều hiếu thảo với người, chắc chắn sẽ không để cho người có cuộc sống đầy lo âu, ở bên ngoài vẻ vang, bên trong rách nát như thế này. Không thể tưởng tượng được trong thiên hạ còn có mấy người không có hiếu như vậy, trong lòng ta thật sự khó chịu." Vương thị nghẹn cười đến mức gương mặt cũng muốn co giật! Triệu thị và Trâu thị thì đồng loạt thay đổi sắc mặt, các bà có tưởng tượng đến thế nào cũng không ngờ tiểu tức phụ nhi ở nông gia vừa há mồm đã nói ra những lời này, quy kết cho người ta tội danh vừa là không có lương tâm, rồi lại là bất hiếu làm cho người ta không thở nỗi. Hơn nữa hai phòng nhà bọn họ đều có đứa nhỏ đang đọc sách, đều biết thanh danh là quan trọng nhất, nếu lời này bị truyền ra thì đừng nói đến việc khoa khảo sau này, mà mọi người còn muốn làm người nữa hay không? "Tức phụ nhi của Thanh Ý đừng nói bậy!" Trâu thị vừa sợ vừa tức, nhưng lời nói của Cố Nhân đều dựa theo lời bà ta nói trước kia, trong phút chốc vẫn chưa biết phản bác bằng cách nào. "Biểu đệ muội hiểu lầm." Một nhi tức phụ của Trâu thị cười mở miệng nói: "Nương và đại bá nương là đang làm gương tốt, làm tấm gương cho vãn bối trong nhà, đang dạy cho bọn nhỏ biết nhớ tới cái khổ mà trân trọng hạnh phúc đấy. Chúng ta là tiểu bối mặc dù không có bản lĩnh để công bà trải qua cuộc sống đại phú đại quý, nhưng cũng sẽ không đối xử khắc nghiệt với họ." Trâu thị là người biết nói năng như vậy, nhi tức phụ do bà ta chọn tất nhiên phải giống bà ta. Cố Nhân cũng không cãi cọ với nàng ta, chỉ vờ như bỗng nhiên tỉnh ngộ mà gật đầu: "Thì ra là thế! Là do ta nghĩ sai, ta đã nói mà, Vương gia là nhà thân nương của nương ta, nương ta tốt như vậy thì bầu không khí trong nhà khẳng định sẽ rất tốt, sẽ không có người không có lương tâm như vậy." Nói xong nàng lại phúc thân, áy náy: "Ta còn trẻ ăn nói vụng về, lại lớn lên ở hương dã chưa trải qua việc đời, chỉ vội vã giúp hai vị cữu mẫu giải thích hiểu lầm nên trong lúc nhất thời nghĩ sai rồi, để cho các vị cữu mẫu và tẩu tử chê cười." Nàng xinh đẹp lại trắng nõn, tuổi cũng không lớn, vẻ mặt và giọng nói lúc xin lỗi lại vô cùng chân thành, hoàn toàn là dáng vẻ vì người ta suy nghĩ, nên nhóm người Triệu thị và Trâu thị thật sự đúng là không thể trách nàng được cái gì. Nhưng sau một hồi cãi vã, Triệu thị và Trâu thị cũng không muốn để cho tiểu bối hóng thêm chuyện , phất tay bảo các nàng đi xuống. Đợi cho mọi người tan hết, Triệu thị và Trâu mới mời ba người Cố Nhân vào phòng. Không có người ngoài ở đây, Trâu thị cũng không vòng vo, trực tiếp lạnh mặt ra lệnh đuổi khách: "Ca ca ngươi cũng không ở nhà, bọn nhỏ người thì đang ở bên ngoài đọc sách, người thì làm việc, trong nhà cũng không đồ gì để chiêu đãi. Bọn ta cũng sẽ không giữ muội ở lại." "Ai muốn ngươi chiêu đãi?" Vương thị khoanh tay trước ngực cười lạnh: "Ta về nhà của ta sao không thể ở lại?"