Chương 39

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cốt Sinh Mê 26-01-2026 23:01:55

Sau khi hạ quyết tâm, Cố Nhân quét dọn nhà bếp càng tận tâm, không chỉ lau sạch các cạnh và góc bếp lò sạch không còn hạt bụi, mà ngay cả góc phòng bếp cũng được lau sạch bằng vải sau khi quét trước. Sau khi làm đến chạng vạng tối, Cố Nhân đã dọn dẹp xong, Vương thị cũng từ bên ngoài trở về. Bà mua rất nhiều thứ, trên người đeo túi lớn túi nhỏ. Tuy nhiên, khi về đến nhà, bà lại không vội dỡ hàng mà là tìm Cố Nhân ở khắp nơi. Nghe Tiểu Vũ An nói Cố Nhân đang ở trong nhà bếp, bà chạy vào nhà bếp trước, khi thấy phòng bếp không nhiễm bụi trần, bà vội vàng rụt chân lại. "Đây vẫn là nhà của chúng ta sao? Sao mới nửa ngày không về mà đã thay đổi thành vậy rồi?" "Nương về rất đúng lúc, ta có việc muốn nói với nương." "Ta cũng có lời muốn nói với con." Vương thị vẫy tay gọi nàng lại, sau đó kéo người ra ngoài: "Con à, chuyện nằm mơ mà con nói lần trước là sao? Con nói cụ thể cho nương đi." Trong lòng Cố Nhân khẽ nhúc nhích, nàng còn tưởng Vương thị đã quên chuyện này rồi, dù sao trong tình cảnh ấy, đúng là những gì nàng nói có độ tin cậy rất thấp, không ngờ Vương thị lại tìm được phòng ở mới, sau khi ổn định thì mới chủ động hỏi thử. "Quả nhiên nương vẫn tin tưởng ta." Cố Nhân cảm thấy mình nhìn người quá phiến diện, Vương thị không chỉ mạnh miệng mềm lòng mà còn là người bên ngoài thô lỗ bên trong mềm mại, tâm tư tỉ mỉ: "Ta nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của nương!" Vương thị nhìn dáng vẻ kích động đỏ mắt của nàng, vỗ đùi vội la lên: "Con đừng nói những chuyện không có thật này nữa! Là ta đã nói quá lên trời!" * Mấy canh giờ trước, Vương thị đã lên thị trấn mua đồ. Bà mua một số vật dụng hàng ngày trong nhà trước, sau đó nghĩ đến thuốc bổ của Cố Nhân cũng sắp hết rồi, thế là lại đến tiệm thuốc. Đã ba ngày từ lần mua thuốc gần nhất, con đường vận chuyển cũng sửa chữa xong một phần, bà tưởng giá thuốc cũng nên hạ xuống. Không ngờ giá thuốc lại đắt gấp đôi. Vương thị ngạc nhiên hỏi thăm nguyên do, lúc này mới thông qua miệng chưởng quỹ biết giá thuốc hiện tại không liên quan gì đến đường đi, mà do chiến sự giữa quân khởi nghĩa và quân đội của triều đình càng ngày càng căng thẳng. Đương kim Hoàng đế vung tay hạ một thánh chỉ càn quét phần lớn dược liệu trong cả nước, chỉ cần là thứ có tác dụng thì đều được đưa lên tiền tuyến. Đó không phải là tất cả, hoàng đế này chỉ biết hưởng lạc, quốc khố đã bị sâu mọt móc rỗng từ lâu, vậy thì tiền từ đâu để mua dược liệu? Kết quả cũng đành nợ lại trước, chờ thu thuế xong thì sẽ bù sau. Đám thương hộ khổ mà không dám kêu, nhưng nào dám so đo với Hoàng đế? Bọn họ chỉ có thể cắn răng chịu thua thiệt. Nhưng dược liệu thiếu, cung không đủ cầu, thương nhân phải nghĩ cách kiếm lại số vốn đã mất nên lúc này giá thuốc mới tăng gấp đôi. Thọ An đường mà Vương thị hỏi vẫn còn có lương tâm, còn có những kẻ muốn tiền đến điên rồi, bọn họ dứt khoát đóng cửa tiệm, chờ các tiệm khác bán hết dược liệu, lại trữ hàng đầu cơ tích trữ rồi bán giá gấp mười. Chưởng quỹ thấy lần trước Vương thị mặc y phục cũ nát những vẫn bỏ bạc mua thuốc bổ cho nhi tức nên có ấn tượng không tệ với bà, còn hạ giọng nói: "Phu nhân muốn mua thì mua sớm đi, mặc dù đông gia của chúng ta đã ra lệnh không cho khách mua nhiều, chỉ sợ gian thương sẽ độn hàng từ chỗ chúng ta, nhưng không chừng ngày nào đó sẽ bán hết. Sau này có muốn mua thuốc thì phải đến chỗ gian thương mắc hơn mười mấy lần để mua." Vương thị sờ túi tiền đau lòng thở dài. Mấy ngày nay, bà đã tiêu gần hết số bạc mang từ Bá Đầu thôn, có tổng cộng hai mươi lượng, bà bỏ ra ba lượng thuê phòng, năm lượng đặt mua đồ trong nhà. Thuốc bổ của Cố Nhân phải uống thêm một tháng nữa, cái này lại tốn thêm năm lượng. Tính sơ sơ, trên người bà chỉ còn lại bảy lượng bạc.