Chương 41

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cốt Sinh Mê 26-01-2026 23:01:54

Nhưng hai nàng dâu kia vẫn tiếp tục cười cợt. "Không thể nào, không phải cô mẫu đã nói nàng có thể giặt giũ may vá y phục kiếm bạc sao, dù có xin ăn cũng không thể đến nhà chúng ta được đâu." "Giặt giũ may vá có thể kiếm được bao nhiêu bạc? Ta thấy còn chưa đủ số lẻ để biểu đệ muội uống thuốc đâu! Muốn ta nói thì người ấy à, phải nhận mệnh thôi. Tục ngữ còn nói đầu lớn bao nhiêu đội mũ lớn bấy nhiêu. Biểu đệ muội xứng với chỗ thuốc quý giá thuốc này sao?" Vương thị tự nhận mình kiếm được rất ít bạc từ việc may vá giặt giũ, nhưng việc tự tay kiếm sống không có gì đáng mất mặt cả. Vì vậy, ban đầu bà tự mình rời đi, cho đến khi hai người này bắt đầu nói đến Cố Nhân. Bà đứng lại, vừa xắn tay áo vừa mắng: "Lão hổ không phát uy, các ngươi tưởng lão nương là con mèo bệnh đúng không? Nhi tức của ta làm sao lại không xứng uống thuốc bổ?" Hai nàng ta không ngờ cô mẫu lại muốn động tay động chân, vừa giật mình lùi lại vừa nói: "Biểu đệ muội không làm việc, ngược lại còn khiến người bề trên là cô mẫu vất vả như vậy vì nàng, không phải là không xứng sao?" Vương thị lạnh lùng cười rồi xì một tiếng khinh miệt: "Làm gì có ai mà không bị bệnh? Ai bị bệnh mà còn phải làm công nuôi gia đình? Nhi tức của ta rất bản lĩnh!" Nói đến đây Vương thị hơi ngừng lại, nhi tức nhà mình có bản lĩnh gì nhỉ? Vương thị lập tức nghĩ đến giấc mộng Cố Nhân đã nhắc tới vào ngày đó, bà nổi nóng há miệng phản bác: "Nhi tức của ta có một tay trù nghệ xuất thần nhập hóa, chờ đến khi nàng khoẻ lại rồi làm buôn bán, đảm bảo chỉ cần mấy năm là hai người ca ca kia của các người cũng không sánh nổi!" Hai người bọn họ muốn tiếp tục chế giễu nhưng lại kiêng kị nắm đấm của Vương thị. "Vậy chúng ta sẽ đợi đến ngày cô mẫu và biểu đệ muội kiếm bộn tiền!" Nói xong, bọn họ bỏ chạy như bay. Sau khi dọa lui các nàng, Vương thị đắc ý hừ một tiếng rồi xách đồ đi về nhà. Đi được một lúc, bà chợt tỉnh táo lại và nhận ra có điều gì đó không ổn. Nhị tẩu kia của bà là kẻ sắp thành tinh, hôm nay chính miệng bà nói ra những lời này, nếu sau này mà không làm được, vậy chẳng phải sẽ bị nhị tẩu giễu cợt suốt quãng đời còn lại sao? Lúc này bà mới sốt ruột hoảng loạn chạy về nhà tìm Cố Nhân hỏi về giấc mộng kia của nàng. Cố -nghe xong chân tướng- Nhân: "!" Cũng được đi, quá trình hơi khác so với tưởng tượng của nàng, ít nhất kết quả cũng như nàng mong muốn. "Thật ra giấc mộng kia rất đơn giản, đó là ở trong mơ có một lão nhân đã dạy ta cách nấu cháo nấu canh, khi ta tỉnh lại thì cảm thấy hình như trong đầu đã nhiều vài thứ." Cố Nhân vừa nói vừa giúp Vương thị dỡ đồ xuống, sau đó xem những thứ bà đã mua rồi hỏi: "Nương muốn ăn gì để ta bộc lộ tài năng." Việc Cố Nhân am hiểu nhất là nấu cháo nấu canh, các món bánh làm từ bột cũng khá thành thạo. Vương thị nhìn thái độ bình tĩnh tự nhiên của nàng, trái tim treo lơ lửng hạ xuống một nửa. Bà nhìn đồ trong tay, sau đó nghiến răng, nhắm mắt bất chấp nhét vào tay Cố Nhân: "Con muốn làm gì thì làm, con có thể dùng tất cả những thứ này!" Nhìn thấy dáng vẻ thấy chết không sờn kia của Vương thị, Cố Nhân cười gật đầu đồng ý rồi xoay người đi vào nhà bếp. Vương thị mua không ít đồ ăn, nhiều nhất là bột mì, bà mua hẳn một túi lớn, sau đó là một túi gạo nhỏ, một miếng thịt heo nhỏ lớn chừng bàn tay, hai con cá, một rổ trứng gà nhỏ và các loại hành, gừng gia vị. Cố Nhân quyết định làm hoành thánh nhân thịt heo và cá. Nàng lấy ra một cái chậu lớn để nhào bột, đầu tiên là nhào thành bột mịn, sau đó đặt chậu lớn sang một bên và phủ một miếng vải khô lên để bột nghỉ, tiếp đó cắt những miếng cá lớn tương đối ít xương trước rồi băm nhỏ, còn phần xương và đầu cá thì đảo trên lửa nhỏ một lúc rồi thêm nước làm nước dùng.