Cho nên Vương thị cũng không có gì bất ngờ, chỉ nói: "Đại ca nói có lý, cho nên ta cũng không muốn vào ở. Hay là lấy phòng ở kia đổi thành bạc cho ta đi."
Sắc mặt tộc trưởng hơi trầm xuống, gật đầu theo, nói: "Đúng rồi, nếu không có phòng trống vậy đổi thành bạc giao cho Bảo Vân cũng giống nhau. Như vậy cũng đỡ làm cho tiểu bối trong phủ các ngươi dọn tới dọn lui."
Đại tẩu Triệu thị không khỏi than thở: "Gian phòng kia đã cũ, một gian phòng ở cũ sao có thể đổi thành ngân lượng được?"
"Nam nhân đang nói chuyện, không có hỏi đến ngươi mà ngươi mở miệng nói cái gì?" Tộc trưởng không vui nhìn về phía Triệu thị, thấy bà ta rụt cổ, làm cho Trâu thị ở bên cạnh muốn hát đệm cũng ngậm miệng lại.
Vương thị cũng nhìn thấy hai tẩu tử luống cuống nên cười lạnh: "Ta cũng không dám đòi hỏi nhiều, chỉ dựa theo giá thị trường đổi ra bạc cho ta là được. Nhưng ta cũng nói trước, gian phòng năm đó phụ thân mẫu thân lưu lại cho ta là gian phòng mới, hiện tại cũ nát là vì đã lâu năm, nhưng phần lớn nguyên nhân khẳng định là do người làm. Cho nên chi phí khấu hao này cũng không thể tính trên đầu ta."
Cuối cùng tộc trưởng ra mặt, nói ra một giá trung bình: hai mươi lượng hiện ngân.
Mười lượng bạc ở gia đình bình thường đã đủ làm chi phí sinh hoạt trong một năm, hai mươi lượng cũng không phải là số lượng nhỏ.
Nhưng toàn bộ tòa nhà của Vương gia có giá trị đến mấy trăm lượng, gian phòng lớn ở phía Bắc cộng thêm hai tráo phòng có thể tạo thành một cái sân viện nhỏ, nếu ở trong sân viện lại xây thêm một cái tiểu táo phòng, tạo thành một cái tiểu viện tử giống như chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đầy đủ, tại đoạn đường phồn hoa này có giá hơn mấy chục lượng là rất bình thường.
Đương nhiên đây là tình huống lý tưởng, nhưng sự thật là trong thư của hai lão Vương gia chỉ nói về gian phòng, chưa nói tới đất, quyền sở hữu của gian phòng cũng có thể thương lượng, nhưng huynh đệ Vương gia cũng sẽ không để cho bà ta xây tường ngăn lại, Vương thị lại không có ngân lượng để xây tường ngăn xây táo phòng. Cho nên tộc trưởng mới ra giá hai mươi lượng.
Người của hai phòng Vương gia tất nhiên đều không cam lòng, nhưng tộc trưởng đã lên tiếng, giá cả đưa ra cũng rất hợp lý, nên cũng đành cười trong đau khổ, giao ngân lượng ra.
Tộc trưởng cũng là người công bằng, sau khi viết khế ước cho Vương thị ấn dấu tay, chứng tỏ gian phòng kia đã bán cho hai vị huynh trưởng.
Bận bịu xong chuyện này, trên mặt phu thê hai phòng Vương gia đều rất kỳ lạ, nhưng thúc bá đều có mặt ở đây, bọn họ cũng không thể thể hiện ra, Vương Đại Phú còn phải cười mời các vị thúc bá ở lại dùng cơm.
Kế tiếp trong lúc dùng tiệc tộc trưởng cũng không quên quan tâm Vương thị vài câu, hỏi tình hình của bà mấy năm nay, cũng hỏi tại sao bà có thể may mắn còn sống không hao tổn gì trong cơn lũ lụt.
Vấn đề đầu tiên trả lời rất dễ, Vương thị kể ra cho các vị thúc bá nghe về nỗi khổ mấy năm nay của bà.
Nhưng vấn đề phía sau Trâu thị cũng đã từng hỏi, lúc ấy Vương thị chỉ thuận miệng dùng một câu nói dối cho qua.
Đối với tộc trưởng tất nhiên không phải chỉ tùy tiện một câu là có thể bỏ qua, Vương thị bèn nửa thật nửa giả khóc ròng: "Tháng trước nghe nói phụ thân đứa nhỏ và Đại Lang nhà ta không còn, mỗi đêm ta đều mơ thấy ác mộng. Có một đêm ta thấy phụ thân đứa nhỏ, ông ấy ở trong mộng liên tục bảo ta dẫn theo bọn nhỏ rời đi. Ta tỉnh lại thì cảm thấy trong lòng không an tâm, nên mang theo bọn nhỏ rời khỏi, lúc này mới tránh được cơn thảm họa kia."
Chuyện thân nhân báo mộng xưa nay đều có, chuyện này tuy có chút ly kỳ nhưng các vị thúc bá cũng không hề nghi ngờ, còn trấn an bà: "Vài năm trước mặc dù ngươi sống không tốt nhưng cũng tránh thoát một cơn thảm họa như vậy, có thể thấy được ngươi là người có hạnh phúc cuối đời."