Chương 48

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cốt Sinh Mê 26-01-2026 23:01:54

Cố Nhân nhận tiền, mang theo cặp mắt đỏ hoe đi cảm ơn Lưu lão đầu, sau đó tay chân lanh lẹ bao hoành thánh, nấu hoành thánh. Vỏ hoành thánh trong tay nàng như sống dậy, chớp mắt đã bao xong mười mấy cái. Về phần nồi canh cá, sau khi đun sôi lập tức tỏa mùi thơm đậm đà. "Tiểu tức phụ đừng khóc, nấu cho ta một bát luôn đi!" "Đúng thế, ngửi mùi thơm cỡ này là biết ăn ngon rồi, ngươi đừng nghe bà bà của ngươi nói bậy, chúng ta dựa vào tay nghề của mình kiếm cơm ăn, không xấu hổ gì hết." Người qua đường và chủ sạp hàng rong lân cận cũng quyết dùng hành động để lên tiếng bất bình thay Cố Nhân. Cố Nhân lần lượt nói lời cảm ơn với từng người, chẳng mấy chốc lại có thêm vài bát hoành thánh ra lò. Bấy giờ, xung quanh ngày càng có nhiều người tới hóng hớt, không khí không còn thoáng, mùi thơm cũng quanh quẩn tại chỗ, tựa như lưỡi câu xông thẳng vào mũi mọi người. Lại thêm bên này có nhiều người tụ tập, dẫn tới những người ở phía xa thấy họ xếp hàng thì cũng vô thức tiến gần về phía sạp hàng. Mới nãy, sạp hoành thánh nho nhỏ còn không có người hỏi thăm, vậy mà chớp mắt đã chật kín hết chỗ. Mọi người vừa ăn hoành thánh thơm nức mũi vừa khiển trách nhìn Vương thị! Tiểu tức phụ vừa khéo tay hay làm, còn ngoan ngoãn nghe mắng nghe chửi, không cãi lại câu nào, trời gửi người xuống, lại vô tình lọt vào tay bà bà ác độc, đúng là số khổ! Vương thị thẹn quá hóa giận, la hét: "Để ta xem ngươi có thể bán được cái quỷ gì, hừ!" Sau đó bà đẩy đám đông dạt ra hai bên, nghênh ngang rời khỏi chỗ này. Đợi bà đi xa, Cố Nhân khom lưng cúi đầu với mọi người, đặng áy náy nói: "Khiến các vị cười chê rồi, các vị nhanh đi làm việc của mình đi, xin lỗi vì đã làm chậm trễ thời gian của mọi người." Nồi canh bên cạnh bốc khói nghi ngút, Cố Nhân đứng đó, xinh đẹp đáng yêu, khóe mắt còn hơi đỏ, trông như thỏ con, gò má cũng ửng hồng vì xấu hổ, khiến con người ta không nỡ trách móc nặng nề. Mọi người thầm thấy đáng tiếc thay nàng, bên tai cũng ngày càng nhiều tiếng ngợi khen, tán dương hoành thánh nàng nấu, ngày càng nhiều người chịu bỏ tiền ăn thử. Bởi vì chỉ là bán thử nên Cố Nhân không chuẩn bị quá nhiều, chỉ tầm khoảng năm mươi bát hoành thánh. Còn chưa tới giữa trưa, hoành thánh của nàng đã bán gần hết. Hiện tại, nhóm người tụ tập trước sạp hàng của nàng đã đổi vài đợt, thứ họ chú ý không còn là mâu thuẫn như một trò đùa giữa hai bà tức nữa, mà chuyển sang các món ăn nàng bán. Những người không mua kịp tiếc nuối than thở, còn hỏi thăm rõ ràng khi nào Cố Nhân mở quán để ngày mai tới mua. Cố Nhân lần lượt trả lời, sau đó thu dọn đồ đạc, quải gánh rời khỏi bến tàu. Sau khi nàng rời đi tầm một khắc, tới lúc không còn nhìn thấy bến tàu nữa, Vương thị mới nhảy từ một góc khuất ra, vừa giúp Cố Nhân xách bớt đồ, vừa đắc ý tranh công: "Sao hả? Thấy ta diễn ổn không?" Cố Nhân mím môi, cười khúc khích: "Sao nương lại tự mình thêm lời thoại vậy?" "Lời thoại nào? Chẳng phải con muốn ta diễn cái vai bà bà ác nghiệt, luôn gây khó dễ cho con sao?" Vương thị nhấc cái gánh trên vai, chợt nhận ra nó đã nhẹ hẳn đi. Biết là đã bán hết đồ, nụ cười trên gương mặt bà liền tươi hơn một chút: "Trời ơi, vậy là đã bán hết rồi sao?" "Ngay từ đầu ta cũng không chuẩn bị nhiều lắm, do đông người nên mới bán nhanh thôi." Cố Nhân xách theo mấy đồ nhẹ hơn, bước nhanh theo sau: "Nhưng ta không hề nói gì về việc đi làm thiếp cho người ta mà." "Chẳng phải là do ta học theo những bà bà độc ác trong mấy vở tuồng sao? Nhi tử vừa mất lập tức ép nhi tức phụ tái giá." "Nhưng tại sao lại đánh ta? Nương vẫn muốn đánh ta phải không?"