Tộc trưởng nói chuyện ngầm ám chỉ liếc mắt nhìn huynh đệ Vương Đại Phú và Vương Đại Quý một cái. Ý tứ cũng rất rõ ràng. Thân muội muội của các ngươi sống thảm như vậy, thật vất vả nhặt về một cái mệnh, các ngươi làm huynh trưởng không nói đến việc tiếp tế hỗ trợ lại còn muốn chiếm đoạt phòng ở phụ thân mẫu thân lưu lại cho bà, thật là xấu xa!
Cuối cùng vẫn là người làm trưởng huynh - Vương Đại Phú mở miệng hoà giải: "Sau này tiểu muội nhất định sẽ được hưởng phúc, không biết muội có dự định gì cho sau này chưa?"
Phải đưa hai mươi lượng bạc ra bên ngoài, Vương Đại Phú sợ bị cả nhà Vương thị quấn lấy không dứt ra được.
Ông ta biết thái độ làm người của tộc trưởng rất công bằng, tuy trước mắt ra mặt giúp Vương nhưng dù sao bà cũng là phụ nhân đã gả ra ngoài, nếu về lâu dài vẫn cứ tống tiền mãi, tộc trưởng cũng sẽ không thiên vị với bà.
Nhưng Vương thị vốn cũng không có ý lợi dụng bọn họ, bèn thuận thế nói: "Cũng không tính gì, được vài vị thúc bá làm chủ nên phân được hai mươi lượng bạc do phụ thân mẫu thân để lại. Trước hết thuê một tiểu viện tử ở, để cho tức phụ của Thanh Ý dưỡng thân thể cho tốt, kế đó ta làm vài việc giặt hồ may vá dưỡng gia sống qua ngày. Đại ca yên tâm, ta có xin cơm cũng sẽ không tới xin nhà ngươi."
"Muội tử nói gì vậy." Vương Đại Phú cười gượng hai tiếng.
Xử lý xong mọi chuyện, cơm cũng ăn xong, vào lúc trời chuyển tối, tộc trưởng và vài vị thúc bá cũng không ở lâu mà ra phủ cùng với Vương thị, bà tự mình mướn xe bò đưa bọn họ về nhà.
Đợi các vị thúc bá vừa đi, Vương thị cũng không giả vờ đoan trang, ôm bao tiền chạy về khách điếm.
Trong khách điếm Cố Nhân đang dùng cơm tối cùng Tiểu Vũ An, bởi vì không có ngân lượng, gọi món ăn cũng thật bình thường, chỉ là bánh nướng và nước ấm.
Ngẩng đầu nhìn thấy Vương thị chạy như điên vào cửa, Cố Nhân cũng không tự chủ nở nụ cười.
"Nương, mọi chuyện thuận lợi không?"
Vương thị ngồi xuống bên cạnh họ, trước tiên uống một ngụm to nước ấm, sau đó mới miệng nói: "Vô cùng thuận lợi! Như con đoán trước, hai ca ca kia của ta đều không phải thứ tốt, trước mặt tộc trưởng lại dám nói mấy lời vô lý, kéo dài thời gian không muốn đưa gian phòng kia cho ta. Sau đó ta làm theo lời con, lại có tộc trưởng chứng kiến, bọn họ cũng đành đổi gian phòng kia thành số ngân lượng tương đương cho ta."
Nói đến điều này Vương thị cười đến cong cả mắt, đứng dậy đóng hết cửa sổ và cửa lớn lại, lấy ra hai nén bạc lớn đặt trước mặt Cố Nhân giống như hiến vật quý.
"Nhìn xem, hai mươi lượng bạc này!"
Ánh mắt Cố Nhân cũng tỏa sáng, có tiền vốn để buôn bán rồi!
Vương thị xem thật buồn cười, giơ tay bắn vào trán nàng: "Xem dáng vẻ tiểu tham tiền của con kìa!"
Cố Nhân vuốt trán mỉm cười: "Nương, ta cảm thấy sau này việc ăn mặc ngủ nghỉ của chúng ta ở thị trấn đều cần phải dùng tiền, nếu chỉ dựa vào việc ngài may vá giặt hồ cho người ta nhất định sẽ không đủ. Ngoài ra, Vũ An cũng lớn, cũng tới tuổi nên đi học vỡ lòng."
Vương thị nghe vậy cũng ngưng cười, lại bắt đầu sầu lo: "Lời con nói ta không biết hay sao? Nhưng đi học đường rất tốn tiền, năm đó lúc Thanh Ý đến học đường, một năm cũng tốn năm sáu lượng bạc tiền học phí. Mà giá đó vẫn là lão tú tài ở thôn chúng ta nể tình hai gia đình có chút giao tình mà thu ít đấy. Tới chỗ này rồi vậy một năm tiền học phí sẽ không dưới mười lượng. Cho dù lấy toàn bộ hai mươi lượng này làm học phí, cũng chỉ đủ cho Vũ An học được hai năm mà thôi, có thể học ra trò trống gì?"
"Đúng vậy!" Cố Nhân gật đầu tỏ vẻ đồng ý: "Cho nên chúng ta mới phải dùng tiền sinh tiền, lợi sinh lợi mới được."