Nói xong, bà ấy đi vào bếp, nhưng không lâu sau đã bưng ra một cái bát lớn.
Trong bát lớn có ba miếng bánh gạo vàng ươm, to bằng bàn tay người lớn, nhìn thôi đã thấy giòn tan bên ngoài, mềm dẻo bên trong, rất ngon miệng.
Hứa gia chỉ trông chờ vào tiền cho thuê hai căn nhà nhỏ, hơn nữa vì Hứa thị kén người thuê nên có một căn thường xuyên để trống, cho nên cuộc sống cũng không được khá giả cho lắm.
Hứa Thanh Xuyên đã lâu không thấy mẹ mình tươi tắn như vậy, cố tình hỏi: "Sao hôm nay nương lại chiên bánh gạo? Không phải nương nói thứ này rất tốn dầu sao?"
"Ta không phải thấy con vất vả học hành, làm chút đồ ngon thưởng cho con sao!" Ánh mắt Hứa thị láo liên nhìn xung quanh: "Nhà bên cạnh chắc vẫn chưa nấu cơm, con mang sang đó, cứ nói là chút tâm ý của chủ nhà, kẻo người ta lại bảo chúng ta keo kiệt."
Hứa Thanh Xuyên lắc đầu cười, bưng bát lớn đi ra cửa.
Nhưng vừa đi đến cửa, hắn lại bị Hứa thị gọi lại.
Hứa thị không biết lấy đâu ra một đôi đũa, gắp một miếng bánh gạo trong bát lớn, sau đó mới cười híp mắt nói: "Được rồi, được rồi, con đi đi."
Hứa Thanh Xuyên bất đắc dĩ,"Nương, Võ gia có ba người, chúng ta chỉ tặng hai miếng bánh gạo thì không ổn lắm đâu."
Hứa thị cười hì hì: "Chính là không cho Vương Bảo Vân ăn!" Sau đó bà ấy lại giục Hứa Thanh Xuyên nhanh đi, mãi đến khi thấy hắn bước vào cửa nhà bên cạnh, Hứa thị mới vui vẻ trở về phòng.
Hứa Thanh Xuyên mang theo một bát bánh gạo mở cửa nhà bên cạnh.
Vương thị nhìn Hứa thị không vừa mắt nhưng lại không khó chịu với tiểu bối. Hơn nữa Hứa Thanh Xuyên lại tuấn tú lịch sự, tuy chỉ mặc một chiếc áo thư sinh đã bị giặt trắng bệch nhưng lại không lộ vẻ nghèo hèn, ngược lại còn có khí chất văn nhã ngay thẳng, rất khó để không khiến người ta sinh lòng hảo cảm.
Vương thị chỉ sợ mình lớn giọng hù dọa hắn, còn đặc biệt hạ giọng nói: "Sao còn khách khí mang đồ tới như vậy?"
Hứa Thanh Xuyên mím môi cười nói: "Đây là bánh gạo nương ta làm, nghĩ nhà thẩm mới chuyển đến bếp lò còn chưa nóng nên mang qua mọi người dùng tạm."
"Xem ra Hứa Kim Thoa vẫn còn có chút lương tâm." Vương thị nói thầm rồi nhận lấy cái bát, sau khi nhìn thấy số bánh gạo trong bát, nụ cười trên mặt bà trở nên cứng đờ.
"Trong nhà không có nhiều bánh gạo lắm, mong thẩm thứ lỗi." Hứa Thanh Xuyên lễ phép cúi đầu.
Vương thị nghiêng người tránh né hắn hành lễ, hừ nói: "Hài tử ngoan, không cần nói đỡ cho nương ngươi, từ nhỏ bà ta đã ranh mãnh, chắc chắn là cố ý!"
Hứa Thanh Xuyên ngượng ngùng sờ mũi.
Đưa đồ xong hắn cũng không ở thêm mà cáo từ trở về nhà mình.
Bên trong nhà chính, Cố Nhân đang cùng Tiểu Vũ An quét dọn vệ sinh, nhìn thấy Vương thị bưng bát to đi vào, Tiểu Vũ An hít cái mũi nhỏ nói: "Nương thơm quá!"
Vương thị đặt cái bát to lên trên bàn: "Thơm không phải nương con, mà là bánh gạo."
Trước đây, khi còn ở Bá Đầu thôn, mỗi tháng Vương thị đều cho hai hài tử nếm chút dầu nước, nhưng kể từ khi Cố Nhân bị bệnh, cơm nước trong nhà không còn tốt như trước. Lại thêm sau này phải chạy nạn toàn ở trong quán trọ, hầu như mỗi bữa đều là lương khô ngâm nước nóng, đừng nói Tiểu Vũ An, ngay cả Cố Nhân ngửi thấy mùi cũng vô thức nuốt nước bọt.
"Tự vào bếp lấy đũa đi, còn chờ lão nương phục vụ các con à?" Vương thị nhìn một lớn một nhỏ như mèo thèm ăn này, khuôn mặt thoáng mỉm cười.
Tiểu Vũ An giống một cơn lốc nhỏ chạy đi, chỉ trong nháy mắt đã lấy ra ba đôi đũa tre.
"Nương ăn trước đi." Tiểu Vũ An đưa đũa cho Vương thị đầu tiên.
Nói đến đây, Vương thị lại bực mình: "Ăn cái gì mà ăn! Nhà ba người mà bà ta chỉ cho hai miếng bánh gạo, ai ăn ai nhịn? Hai con ăn đi, đừng để ý đến nương!"