Chương 42

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cốt Sinh Mê 26-01-2026 23:01:54

Nàng trộn phần cá đã băm nhuyễn cùng với thịt ba chỉ cũng được xử lý tương tự và trứng gà, hành thái, gừng băm nhỏ, một chút rượu gạo cùng gia vị khác, sau đó trộn đều theo một hướng, vậy là phần nhân đã sẵn sàng Lúc này bột đã nghỉ hòm hòm, Cố Nhân nhào một cục bột lớn, gấp đôi mấy lần tựa như gấp giấy, sau đó dùng dao phay cắt thành vỏ hoành thánh, lại nhồi phần nhân đã chuẩn bị sẵn vào trong vỏ, tiện tay xoắn một cái thành "nguyên bảo" nho nhỏ. Về phần Vương thị bên này, nói là định thu dọn đồ đạc, thật ra vừa đặt đồ vào trong nhà chính đã không yên lòng quay trở lại bếp nhìn lén qua khe hở cửa sổ. Tiểu Vũ An thấy nương hành động kỳ lạ, cũng học theo bà ngồi xổm nhìn vào trong. Đây là lần đầu tiên hai người một lớn một nhỏ nhìn thấy động tác thuần thục lại nhanh nhẹn như nước chảy mây trôi của Cố Nhân. Cuối cùng, sau khi Vương thị ổn định tâm trạng, Tiểu Vũ An ngửi thấy mùi canh cá thì chảy nước miếng, mắt sáng lên nhìn Cố Nhân. "Nương, tẩu tẩu thật lợi hại, thật đẹp mắt." Tiểu Vũ An vừa nuốt nước miếng vừa nói nhỏ. Vương thị nghe vậy thì bật cười: "Tiểu tử con mới mấy tuổi, làm sao biết cái gì đẹp, cái gì không?" Đương nhiên Tiểu Vũ An không dùng ánh mắt nam nhân thưởng thức nữ nhân với Cố Nhân, cậu bé ngại ngùng cười nói: "Chỉ là con cảm thấy thời điểm tẩu tẩu xuống bếp rất nghiêm túc, giống như phát sáng vậy!" Vẻ mặt Cố Nhân rất tập trung và nghiêm túc, toàn thân toát ra khí chất tự tin giống như đã đổi thành một người khác. "Xem tiểu tử nhà con kìa, chưa được ăn mà đã khen rồi!" Vương thị hạ giọng cười mắng. Đương nhiên Cố Nhân biết Vương thị đang nhìn mình, nhưng nàng cũng không nói ra mà chỉ vừa cười trộm và tập trung làm việc của mình. Những miếng hoành thánh được gói kỹ đang bơi trong nồi canh cá sôi ùng ục, chẳng mấy chốc đã xoay tròn và cùng nhau nổi lên. "Nương, mau tới nếm thử." Cố Nhân dùng muôi múc một bát hoành thánh lẫn nước dùng rồi rắc một ít hành lá lên trên, hương thơm lập tức tràn ngập khắp nơi. Vương thị vội vàng kéo Tiểu Vũ An lui lại, giả vờ như mình đang cách xa phòng bếp rồi hét lớn: "Tới ngay!" Hoành thánh nóng hổi được bưng đến tận tay, lớp vỏ mỏng như cánh ve của hoành thánh để lộ phần nhân đầy đặn như ẩn như hiện, canh cá trắng sữa và màu xanh của hành lá băm nhỏ, chỉ cần nhìn thôi cũng sẽ khiến người ta tăng cảm giác thèm ăn. Vương thị đã quan sát toàn bộ quá trình, biết rõ còn cố hỏi: "Đây là món gì?" "Là hoành thánh nhân thịt cá." Cố Nhân cũng rất phối hợp trả lời. "Cá không xử lý tốt thì rất tanh." Không phải Vương thị cố ý trêu chọc, mà là người thời bọn họ xử lý cá vẫn chưa tới, cho nên tất cả mọi người đều thích thịt heo hơn. Vương thị cũng vì tiết kiệm tiền nên mới mua hai con cá không đáng tiền sau khi mua thịt heo. Trong lúc các nàng nói chuyện, Tiểu Vũ An đã ăn trước, còn chưa nếm ra hương vị hoành thánh cậu bé đã thở ra hơi nóng, khen "ăn ngon"! "Tiểu tử này trông như chưa từng chưa thấy việc đời vậy, ăn từ từ thôi!" Vương thị buồn cười nhìn cậu bé, sau đó cũng bắt đầu ăn. Trước kia, Vương thị đã từng ăn rất nhiều món ngon, nhưng khi nếm bát hoành thánh này, bà cũng trợn tròn mắt ngạc nhiên: Không phải tiểu nhi tử thiếu kiến thức mà là hoành thánh này ăn ngon thật! Lớp vỏ hoành thánh mỏng như cánh ve như tan trong miệng, phần nhân bên trong mặn, thơm và mềm, thịt cá cũng không tanh, ngược lại còn tăng độ ngon cho thịt heo. Canh cá thì càng không phải nói, nó tươi đến mức khiến cho người hận không thể nuốt đầu lưỡi của mình! Nó còn ngon hơn cả món chính của sư phụ ở mấy tửu lâu mà bà được phụ thân và nương dẫn đến ăn khi còn nhỏ.