Chương 26

Cuộc Sống Nhàn Hạ Sau Khi Mất Chồng

Cốt Sinh Mê 26-01-2026 23:01:55

Trải qua chuyện hôm nay, rốt cuộc bà cũng sửa miệng, ngược lại còn kể cặn kẽ cho nàng nghe: "Gian phòng kia là ngoại tổ của con lưu lại cho ta, thư viết tay không thể làm giả, tuy rằng họ kéo dài thời gian nói muốn chờ hai lão ca ca kia của ta trở về làm quyết định, nhưng cho dù hai người đó có mời Thiên Vương lão tử tới, nên là của ta thì cũng là của ta, chúng ta cứ yên tâm thoải mái ở. Sau khi vào ở con cứ yên tâm dưỡng bệnh, ta thì giống trước kia ra ngoài giặt hồ y phục cho người ta. Tuy rằng kiếm tiền thiếu, nhưng cũng giống như trước kia chúng ta không thuê phòng ở khác, vẫn luôn có thể sống tốt được." Dự định của Vương thị cũng không tệ, nhưng Cố Nhân nghĩ e là người của Vương gia sẽ không dễ dàng để cho bọn họ vào ở như vậy, nàng do dự một lúc lâu mới mở miệng nói: "Nương, ta có vài lời không biết nên nói hay không?" Vương thị liếc mắt: "Giữa hai chúng ta còn có chuyện gì mà nên nói hay không nữa? Có gì cứ nói, đừng học lão Nhị tẩu kia của ta cứ thích giấu diếm." Cố Nhân bèn kề sát tai Vương thị nói cặn kẽ. * Chạng vạng hôm nay, hai huynh đệ Vương Đại Phú và Vương Đại Quý đều dẫn nhi tử gấp gáp trở về. Triệu thị và Trâu thị thì chờ đợi từ sáng sớm, hạ nhân vừa thông truyền, các bà đã tự mình đi ra ngoài tiếp đón. Trên đường đi xã giao, được nửa đường Vương Đại Phú đã bị gọi trở về, bởi vậy cực kỳ tức giận, vừa vào nhà đã hỏi Triệu thị với giọng điệu không tốt: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì lớn mà phải gọi chúng ta gấp gáp trở về?" Triệu thị xưa nay luôn sợ lão phu này của bà ta, đứng bên cạnh không dám lên tiếng. Hiện tại là lúc hai nhà cần đồng tâm hiệp lực, Trâu thị giúp đỡ hoà giải: "Đại bá đừng bực, là vì hôm nay tiểu muội đến nhà." Trong lúc nói chuyện thì mấy người này cũng vào phòng, hạ nhân đều bị cho lui ra ngoài. Vương Đại Phú thổi râu trừng mắt nói: "Tối hôm qua nhận được tin tức, các ngươi nói có biện pháp đuổi nàng ta đi mà. Đây là biện pháp của các ngươi đó sao? Gọi mọi người quay về nhà!" Triệu thị bị ông ta mắng đến cúi đầu, ngược lại trên mặt Trâu thị không có gì, nhưng thật ra cơn giận trong đáy lòng đã sôi sùng sục. Từ lúc hai lão không có về sau, đại phòng và nhị phòng bọn họ cũng đã phân gia. Nhưng một toà nhà tốt như nhà cũ Vương gia ở Hàn Sơn trấn cũng rất khó tìm, cho nên tuy rằng sản nghiệp đã phân, nhưng không một ai trong hai gia đình này nỡ bỏ tòa nhà này, vẫn còn ở chung một chỗ. Đã không phải là người một nhà, vậy đến lượt Vương Đại Phú ông ta hỏi vặn bà ta sao? Bất quá Trâu thị vẫn là một người có thể nhịn nhục, bà ta không nhanh không chậm kể lại hết mọi chuyện xảy ra một lần. Lúc đầu Vương Đại Phú coi như còn bình tĩnh, nhưng nghe tới trong tay Vương thị có thư tay của hai lão, ông ta đứng bật dậy, hỏi tới cùng: "Vậy thư nhà đâu? Trong thư ngoại trừ viết về gian phòng kia thì còn viết gì nữa?" Trâu thị lắc đầu: "Nàng ta chỉ giơ ra một trang giấy, cũng chỉ cho chúng ta nhìn thoáng qua rồi thu vào, thật sự không thể nào biết được bên trong còn viết cái gì khác không." Vương Đại Phú gấp đến xoay quanh ở trong phòng. Vương Đại Quý nãy giờ vẫn không lên tiếng chậm rãi mở miệng: "Đại ca không biết tính tình của muội tử chúng ta sao? Suýt chút nữa nàng ta bị chúng ta lừa gạt thành công nên nổi nóng là đúng, nếu còn có cái gì thì lúc ấy cũng sẽ mở ra. Nên theo ta thấy thì phong thư nhà kia cũng chỉ viết về chuyện phòng ở." Hai phu thê Vương Đại Quý và Trâu thị của nhị phòng là cùng một dạng người, bình thường không nói nhiều, nhưng khi mở miệng đều nói trúng điểm quan trọng.