Quyển 1 - Chương 48

Xuyên Không: Toàn Tông Môn Ở Mạt Thế Mở Quán Trọ

Đồng Hoa Tiên Trà 11-11-2025 21:07:03

Đại Dũng bóp cò. Ánh mắt của Giang Nhập Niên lập tức trở nên sắc lạnh, đồng thời sau lưng cô vang lên tiếng xào xạc của chim thú lao vút qua tán lá. Ngay khoảnh khắc ấy, từ trong nhà rèn của Thợ Săn Bóng Tối vang lên một giọng nữ lười nhác: "Đại Dũng tử, không được dùng khẩu súng đó với con bé." Tim Giang Nhập Niên lập tức đập mạnh một nhịp. Giọng nói này... ! Cô vội đổi sang một thủ thế khác, tiếng xào xạc cũng lập tức biến mất. Đầu ngón tay Đại Dũng khựng lại, không cẩn thận suýt nữa đã khiến khẩu súng rơi xuống đất, miệng chửi mấy câu rồi quay vào trong rống to: "Không phải lúc trước mày nói là dùng được với người sao?!" Tấm rèm che trước cửa nhà rèn khẽ động, một người phụ nữ đầu tóc rối như tổ quạ bước ra, vừa ngoáy tai vừa cau có nói: "Ai mà quan tâm anh giết ai, nhưng mà bắt nạt tiểu đồ nhi của tôi thì không được." Giang Nhập Niên lập tức nhoẻn miệng cười rạng rỡ, nói: "Ngọc trưởng lão!!!" Sở Ngọc hất cằm về phía cô, bà ung dung trèo qua hàng rào và đi thẳng tới. Đại Dũng thấy tình hình không ổn thì lập tức hô to một tiếng, đám người Tống Trì lập tức bao vây Sở Ngọc lại. "Làm gì vậy?" Sở Ngọc ngơ ngác nói: "Anh bảo tôi chế tạo vũ khí, giờ tôi cũng đã chế tạo xong rồi. Giờ tiểu đồ nhi của tôi tới đón, chẳng lẽ không cho tôi đi?" Đại Dũng mặt mày u ám như ma quỷ: "Đệt, lúc đó là tao bảo mày tới làm việc cho Thợ Săn Bóng Tối, mày cũng đồng ý, chỉ cần cung cấp nguyên liệu không giới hạn là mày sẽ ở lại. Hơn nữa mày còn nợ hợp đồng!" Giang Nhập Niên nhìn Đại Dũng rồi bỗng nở nụ cười thương hại. Tội nghiệp Đại Dũng, anh ta không hiểu tính cách của Sở Ngọc, mà cứ tưởng mình vớ được một thiên tài ngoan ngoãn siêng năng. Kiếp trước, tu vi và thực lực của Sở Ngọc đều trên cả Bạch Diệp Huyền. Vậy tại sao bà ấy lại chịu nhường vị trí chưởng môn? Không vì tình yêu thù hận gì cả, chỉ đơn giản là vì bà ấy chẳng có khái niệm đạo đức nào cả. Ban đầu, Bạch Diệp Huyền không biết tính cách bà ấy, nên đã nhờ bà ấy đi đàm phán buôn khoáng thạch với châu lân cận, để bà ấy chế tạo vũ khí. Kết quả là ngày hôm sau, trong Tàng Bảo Các đột nhiên xuất hiện cả một đống khoáng thạch, mí mắt phải của Bạch Diệp Huyền giật giật liên hồi. Khi ông đích thân bay qua xem thì mới phát hiện Sở Ngọc đã trực tiếp bày trận pháp dời cả mỏ khoáng thạch về đây, thợ mỏ đang khai thác người thì bị kẹt trong pháp trận đói rã ruột một ngày một đêm, người thì bị mất kế sinh nhai và cả nhà nhịn đói. Đối mặt với điều đó, Sở Ngọc vẫn chẳng mảy may áy náy: "Tôi lấy thứ tôi cần, quan tâm bọn họ làm gì?" Ở cạnh Sở Ngọc suốt mười năm, Giang Nhập Niên ít nhiều cũng học được chút bản lĩnh cốt lõi. Vì vậy, Sở Ngọc không phải đang chơi xấu. Mà là bà ấy thật sự ở lại Thợ Săn Bóng Tối vì thấy thú vị, còn việc hôm nay phá vỡ hợp đồng cũng hoàn toàn là vì trong mắt bà ấy, hợp đồng chỉ là một tờ giấy trắng. "Mày... !" Đại Dũng giận dữ không thể kiềm chế được, anh ta lại lần nữa giơ súng hoa loa kèn lên, lần này nhắm thẳng vào tim của Sở Ngọc. Giang Nhập Niên lập tức bấm tay làm thủ thế và lao tới chắn trước mặt Sở Ngọc: "Ngọc trưởng lão!" Lông vũ đen che kín bầu trời, cỏ cây cũng phải nín thở. Trời xám xịt bất chợt nổi lên cơn lốc xoáy, nhưng gió không đến từ mây trời, mà là từ trong rừng sâu thổi ra. Mặt đất rung chuyển, kèm theo âm thanh ong ong như tiếng trống từ dưới lòng đất vọng lên, từ xa tới gần, từ sâu tới cạn. Trong khoảnh khắc, một tấm lưới khổng lồ như cơn ác mộng ập xuống căn cứ Thợ Săn Bóng Tối, nhìn kỹ thì mới phát hiện đó là vô số chim thú đan kết thành tấm lưới! Một con đại bàng mổ rách chiếc mũ da của Đại Dũng, móng vuốt sắc nhọn chộp thẳng vào mắt anh ta.