Quyển 1 - Chương 20

Xuyên Không: Toàn Tông Môn Ở Mạt Thế Mở Quán Trọ

Đồng Hoa Tiên Trà 11-11-2025 21:07:04

Sống một cách vô ưu vô lo, sống với phúc thọ song toàn, sống mà không phải trải qua thêm một trận máu tanh mưa gió nào nữa. Sư đồ hai người chắc cũng đã đói meo từ lâu, họ nhanh chóng giải quyết xong một dĩa cà tím tỏi. Bạch Diệp Huyền tao nhã lau miệng nói: "Tay nghề nấu nướng của A Niên vẫn tuyệt như xưa." "Sáng sớm nay tự nhiên bị cuốn tới chỗ quỷ quái này, lúc ấy chị còn lo không được ăn đồ em nấu nữa thì biết làm sao." Lê Phù vỗ bụng và thoả mãn ra mặt: "Không biết là thứ gì đã đưa bọn mình đến đây nữa." Giang Nhập Niên liền đem nguyên văn lời nói của hệ thống, chuyển thành cách nói dễ hiểu mà kể lại cho họ nghe. Lê Phù vỡ lẽ: "Thảo nào! Chị còn đang nằm ngủ ngon trong phòng, mở mắt ra cái là thấy mình nằm giữa rừng!"... Khoan đã. Giang Nhập Niên dụi dụi tai và xác nhận lại: "Phù Phù, trước khi tới đây... chị đang ngủ trong phòng ở Thanh Sơn Tông sao?" "Đúng rồi mà, tối qua chúng ta vừa ăn món mà em mới sáng chế "canh Hỏa Diệm Thảo Linh Qua' xong, rồi xem đại sư tỷ say rượu múa quyền một lát, sau đó ai về phòng nấy đi ngủ hết còn gì." Lê Phù dùng cùi chỏ chọt chọt Bạch Diệp Huyền: "Phải không sư phụ?" Bạch Diệp Huyền cũng gật đầu xác nhận. Khoảnh khắc đó, Giang Nhập Niên không biết nên vui hay buồn. Những gì Lê Phù vừa kể lại, chính là buổi tối cuối cùng trong ký ức của cô, đêm cuối cùng còn vương vấn khói bếp. Ba canh giờ sau đó, mây mù dày đặc và sương trắng phủ kín núi, vô số đệ tử từ các tiên môn khác như cơn lũ ập tới, bao vây toàn bộ Thanh Sơn Tông. Tấm bảng hiệu bị thiêu thành tro bụi và linh tháp sụp đổ ầm ầm, máu tươi nhuộm đỏ bậc thang đá xanh, nhuộm đỏ cả con suối trong khe núi. Và Giang Nhập Niên cũng tận mắt chứng kiến từng đồng môn ngã xuống ngay trước mặt mình. Cô có chút mừng thầm. Xem ra ngoài cô ra thì những người khác của Thanh Sơn Tông đều đã mất đi ký ức ấy. Giang Nhập Niên thở phào nhẹ nhõm, bởi vì ký ức như thế, dù có thì cũng đồng nghĩa với thống khổ. Nhưng đồng thời, cô lại cảm thấy cực kỳ đau lòng. Người ta vẫn nói: "Không trải qua giá rét buốt thấu xương, sao ngửi được hương mai thơm ngát." Cô vốn còn trông mong cái sư môn nửa mùa này sau một trận đồ sát đầy máu me tanh nồng sẽ có thể tỉnh ngộ, đau khổ mà hồi tâm chuyển ý, từ chỗ ngã mà tự mình đứng lên và làm lại từ đầu, giành lại tất cả những gì thuộc về họ!!!