Làm xong mấy món xào chưa được ghi vào sổ tay để dùng làm bữa trưa, Giang Nhập Niên bắt đầu đau đầu vì còn thiếu 30 điểm kinh nghiệm cuối cùng.
Các món quen tay đều đã nấu hết, còn lại chỉ toàn món ăn hắc ám phá vỡ quy tắc ẩm thực, có mở khóa được sổ tay hay không còn chưa biết, nhưng nếu phí phạm lương thực thì thật không đáng.
Cô vắt óc tìm món gì mới mẻ có thể làm...
Bỗng nhiên, cô nhớ tới quyển sách từng lén xem trong Tàng Bảo Các của Ngọc trưởng lão!
Tàng Bảo Các thỉnh thoảng sẽ lưu trữ những món đồ rất kỳ lạ, chẳng hạn như sách. Bìa sách trơn láng, còn có hình ảnh màu sắc tinh xảo, bên trong chữ nghĩa rõ nét và giống như được pháp khí in ra, so với mấy quyển chép tay thịnh hành bây giờ thì đúng là một trời một vực.
Quyển đó hấp dẫn cô chính là vì bìa có hình mấy món bánh ngọt nhìn phát thèm.
Chỉ là, khi ấy cô chỉ nhìn hình mà không hiểu nổi chữ.
Phản ứng Maillard*?
*Có thể tra google.
Đánh lòng trắng trứng thành bông xốp?
Làm nóng lò trước?
Toàn là cái gì vậy trời?
Tuy bây giờ cô vẫn chưa hiểu rõ nhưng được cái trí nhớ tốt, có thể bắt chước làm theo.
Vừa hay hôm qua đã xay được một ly bột mì từ đợt lúa mới thu hoạch, Giang Nhập Niên quyết định bắt đầu thử từ công thức đơn giản nhất trong sách.
Cô nhặt hai quả trứng gà, tách lòng đỏ và lòng trắng vào hai bát riêng. Lòng trắng trộn với một thìa bột mì và khuấy đều, nhỏ thêm hai giọt giấm để khử tanh. Sau đó, cô dùng rơm lúa mì bắt chước hình vẽ trong sách, buộc thành một chiếc đánh trứng thủ công phiên bản yếu ớt, chia lòng trắng trứng làm ba lần cho vào và rồi...
"Sư phụ! Giúp con một tay!"
Bạch Diệp Huyền có 99 điểm thể chất và lực tay không hề yếu, vẻ mặt ông không biểu cảm mà bắt đầu đánh trứng, động tác tao nhã như thể đang thưởng trà.
Cuối cùng, sau mười lăm phút rèn luyện, lòng trắng trứng thật sự biến thành dạng bông xốp như mô tả trong sách!
Trộn hai bát trứng lại với nhau, Giang Nhập Niên bật lửa nhỏ làm nóng chảo, cẩn thận múc một thìa hỗn hợp trứng vào. Lòng trắng mềm như mây lập tức phát ra tiếng bong bóng li ti vỡ ra, và dần dần phồng lên thành một chiếc bánh sữa nhỏ. Cô gập nửa còn phần lại và động tác dứt khoát, bánh trứng bông xốp đang phẳng lì liền biến thành một chiếc bánh nhỏ hình bán nguyệt nổi phồng lên ba chiều.
Cô bày bánh ra đĩa và rưới thêm một lớp siro sánh đặc.
Ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ quán trọ Thanh Sơn đột nhiên bị bao phủ bởi một luồng kim quang rực rỡ, lấp lánh như ánh kim cương phản chiếu!
[Chúc mừng quán trọ Thanh Sơn đã nâng cấp lên cấp 2!]
Sân sau lập tức mở rộng ra không ít, ruộng nhỏ tăng thêm hai mảnh, kể cả có xây thêm chuồng gà cũng không thấy chật nữa! Thân nhà quán trọ cũng rộng ra, thậm chí gỗ lát tường cũng được sơn một lớp sơn đen và trông sang trọng hơn hẳn! Ngay cả bếp gạch đỏ thô sơ cũng được tráng một lớp xi măng nhẵn bóng, nhìn sạch sẽ hẳn lên!
Nâng cấp thật tuyệt!
Cô mê cái cảm giác nâng cấp này mất rồi!
"A Niên! Chuyện gì xảy ra vậy, sao phòng trọ bỗng dưng tăng thêm ba phòng vậy?!" Lê Phù hốt hoảng lao vào: "Đại sảnh cũng rộng hơn, còn tăng thêm năm bộ bàn ghế, suýt nữa thì hù chết chị!"
Tốt quá!
Cô ấy đang lo Bộ lạc Sâm Dân đến thì sẽ không đủ chỗ ngồi, lần này đúng là mưa đúng lúc!
Lê Phù khịt khịt mũi ngửi ngửi, mắt sáng rỡ: "Mùi gì thơm vậy? Em lại nghiên cứu món mới à?"
Giang Nhập Niên mang đĩa bánh ra đặt lên bàn.
Cô làm ra được rồi nhưng lại không biết tên gọi là gì, bèn mở mục từ điển món ăn ra xem.
"Souffle*..."
*Còn gọi là trứng rán phồng là một loại bánh nướng làm từ lòng đỏ trứng đánh với lòng trắng kết hợp với rất nhiều gia vị và được dùng như món mặn để khai vị chính hoặc món tráng miệng ngọt.
Tên gì mà lạ thế nhưng lại được dán nhãn món ăn hiếm, đã vậy còn tăng cho quán trọ tận 50 điểm kinh nghiệm!