Gần như theo phản xạ, cô vươn tay lần nữa và lao về hướng mùi hương kia phát tán!
Nó định trốn!
Một luồng lực mạnh mẽ kéo cô lảo đảo về phía trước, Giang Nhập Niên không giữ được thăng bằng nên dứt khoát dồn trọng tâm ngồi phịch xuống đất, bên tai vang lên tiếng vải bị xé rách. ...
Hành động này rất thông minh nhưng cũng cực kỳ lưu manh. Cô cảm thấy mùi hương kia dường như cũng hơi ngừng lại.
Về đến phòng, cô liền bật đèn và nghiên cứu "chiến lợi phẩm" của mình, đó là một mảnh vải màu đen và dính mùi máu tanh, có đường vẽ màu tối mờ nhạt và không nhìn rõ được họa tiết hoàn chỉnh.
Cô lại đặt con mắt xanh lên bàn.
Quả nhiên là một loài chim, kích cỡ xấp xỉ chim ưng cái và có vóc dáng cường tráng.
Nó đã chết hẳn, Giang Nhập Niên yên tâm vạch cánh nó ra. Lông chim mắt xanh dưới ánh đèn nhìn cực kỳ đẹp mắt. Mạch máu dưới da và đôi mắt đều có màu xanh lá, đây cũng là sinh vật biến dị?
Vì sao ở ổ thỏ chỉ có mình Tiểu Bạch là thỏ khổng lồ biến dị, còn chim mắt xanh thì đêm nào cũng bay thành bầy?
Cô lập tức gọi Hệ thống: "Trong trò chơi này, biến dị là bẩm sinh à?"
[Giữa đêm rồi đó, tôi cũng cần nghỉ ngơi bảo dưỡng mà... ] Hệ thống ngáp dài, [Không có chuyện gì gọi là biến dị bẩm sinh đâu, đều là sau khi trò chơi giáng xuống mới hấp thụ năng lượng ô nhiễm nên mới như vậy. ]
Dù sao cũng là hệ thống đi theo ký chủ từ thế giới khác, nó nhân tiện giải thích cho cô về sự tồn tại của tinh hạch biến dị.
Giang Nhập Niên cầm mảnh vải đen lên.
Nói cách khác, người đó nửa đêm không ngủ, mò ra ngoài liếm máu trên lưỡi dao... là để thu thập tinh hạch biến dị?
Làm gì có ai nửa đêm không ngủ, lại còn chui ra ngoài giữa lúc thiên tai đang xảy ra để săn bắt lũ chim mắt xanh đang bay loạn đầy trời, không cần mạng nữa chắc?
[Chuyện đó chẳng có gì lạ đâu, ký chủ. ] Hệ thống kiên nhẫn giải thích: [Thời tận thế có thể phóng đại bản tính con người đến cực điểm, có người sẽ cùng nhau chiến đấu thì cũng sẽ có kẻ tính toán lẫn nhau. ]
Nguồn năng lượng biến dị tuy nguy hiểm, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh chưa biết.
Có người tránh né như ôn dịch, thì cũng sẽ có người lao vào như thiêu thân.
Giang Nhập Niên trầm ngâm: "Hệ thống tiền bối, anh có biết tổ chức nào chuyên thu thập tinh hạch biến dị không?"
Hệ thống đã nói ngay từ ngày đầu tiên là, ban đêm người chơi đều phải trốn trong nơi trú ẩn, thiên tai không phân biệt ai và có thể dễ dàng cướp đi sinh mạng. Mà kẻ có thể ra ngoài vào đêm gió lốc, thậm chí còn hành động tự do linh hoạt như vừa rồi thì tên mặc đồ đen đó tuyệt đối không bình thường.
Huống hồ anh đã "check-in" liền hai đêm liên tiếp, nếu chỉ là hành động cá nhân thì khối lượng thu thập này cũng quá lớn rồi.
Thế nên Giang Nhập Niên mạnh dạn suy đoán là, phía sau anh ít nhất phải có một tổ chức đứng sau thao túng.
[Ký chủ, tôi là hệ thống kinh doanh quán trọ của cô, về một số cơ chế trò chơi của [Vô Hạn Minh Nhật] thì tôi có thể giải thích, nhưng những gì diễn ra trong trò chơi thì tôi hoàn toàn không biết. ]
[Nếu tôi mà là hệ thống của [Vô Hạn Minh Nhật] thì hay biết mấy... nhìn oách thế cơ mà... ]
Giang Nhập Niên: "..."
Hóa ra hệ thống cũng có... thần tượng.
Suy nghĩ mãi không ra, Giang Nhập Niên nhét con chim mắt xanh vào ba lô rồi lăn lên giường đi ngủ.
Ngày thứ ba.
Giang Nhập Niên được buff [Ngủ siêu ngon. ], vừa vươn vai đã thấy cả người nhẹ hẳn so với lúc ngủ ở phòng chữ Nhân.
Cô ngồi tựa vào bàn, đưa tay đẩy cửa sổ ra... hả?
Mọi hôm phải dùng chút sức mới mở ra được, vậy mà hôm nay chỉ nhấc nhẹ đầu ngón tay thì cửa đã bật ra rồi.
Linh cảm lóe lên, cô vội vàng mở thông tin cá nhân.
Quả nhiên, những chỉ số be bé đều là số 1 hôm trước, giờ đều biến thành số 5 màu xanh lá, chắc chắn là hiệu quả của buff [Ngủ siêu ngon. ].