Quyển 1 - Chương 46

Xuyên Không: Toàn Tông Môn Ở Mạt Thế Mở Quán Trọ

Đồng Hoa Tiên Trà 11-11-2025 21:07:03

Buổi trưa, Căn cứ Thợ Săn Bóng Tối. "Mẹ kiếp, sao cái lũ đàn bà đó còn chưa tới?" Tống Trì nửa nằm trên chiếc ghế cao màu đỏ ánh vàng, anh ta bực dọc phun ra một câu: "Chẳng lẽ ngay cả đội trưởng mà họ cũng không cần nữa? Không phải định bỏ cả bộ lạc chạy trốn đấy chứ?" Một cú đá bất ngờ giáng xuống vai, và một giọng nam khàn đặc từ trên cao vọng xuống: "Ngày nào cũng lăn lộn cạnh cái ghế này của anh mày, Tống Trì, mày cũng muốn ngồi lên đây lắm đúng không?" Tống Trì giật nảy mình, suýt thì tè ra quần, anh ta lập tức cúi đầu khom lưng nói: "Đâu dám đâu anh Dũng, trừ anh ra thì ai còn xứng làm lão đại của Thợ Săn Bóng Tối nữa chứ!" Đại Dũng chính là thủ lĩnh của căn cứ Thợ Săn Bóng Tối. Trước tận thế, Đại Dũng chỉ là một tên lưu manh vô danh tiểu tốt, nhưng kể từ khi bước vào thế giới nơi ai cũng sống trong sợ hãi này, bản chất liều mạng lại khiến anh ta làm ăn phát đạt và nhanh chóng ngoi lên đứng đầu của một căn cứ. "Xì, nhìn cái gan thỏ của mày kìa." Đại Dũng vắt chân ngồi phệt lên chiếc ghế cao màu đỏ ánh vàng, một bên chân đặt trên tay vịn, anh ta vừa nhai trái cây vừa nói: "Đợi thêm nửa tiếng nữa đi. Nếu tụi nó còn không tới đưa vật tư thì cho con mụ kia một kết cục sảng khoái luôn, tiện thể thử nghiệm vũ khí mới." Đại Dũng gõ gõ vào cái lồng sắt treo lửng bên cạnh, tiện miệng nhổ vỏ quả hồng đỏ vào trong và ánh mắt đầy khinh miệt. Bên trong lồng là đoàn trưởng của Bộ lạc Sâm Dân, Mạnh Lệ. Trông cô ta còn lớn tuổi hơn Đại Dũng, khuôn mặt đầy những dấu tích của năm tháng, lúc này cô ta chỉ bình thản ngồi trong góc và không nói lời nào. Đại Dũng ra hiệu gọi vài tên nô lệ chân đeo xiềng xích đến, bắt họ dùng tay không nâng lồng sắt lên cao. Những người đó gầy trơ xương, gân xanh nổi đầy người nhưng sức lực chẳng có bao nhiêu. Tống Trì thấy vậy thì đá bọn họ ngã xuống và mắng chửi là phế vật. Đại Dũng cười nham hiểm nói: "Sao hả chị Lệ, thấy mấy người của bộ lạc chị sống ở đây sung sướng như vậy, chắc chị yên tâm giao người giao đồ cho Thợ Săn Bóng Tối bọn tôi rồi ha?" Những người kia chính là tù binh của Bộ lạc Sâm Dân. Đồng tử của Mạnh Lệ run rẩy, cô ta nhắm mắt lại như đang kìm nén hoặc chịu đựng nỗi đau nào đó. "Cũng không biết tụi đàn bà ngu ngốc kia nghĩ gì mà bầu chị làm thủ lĩnh, chẳng có tí khí phách nào, đấu với tôi thì tôi còn thấy mất mặt." Đại Dũng hậm hực phun một bãi nước miếng xuống chân cô ta: "Việc quản lý và xây dựng khu vực biên giới tây nam giao cho tôi là chuẩn bài rồi. Mấy chuyện lớn này thì phụ nữ tụi chị không kham nổi đâu." Ngay lúc ấy, từ sâu trong rừng vang lên một giọng nói trong trẻo đầy tinh nghịch: "Vậy à? Nói kỹ hơn tôi nghe xem nào." Đại Dũng lập tức cảnh giác ngẩng đầu. Giọng lạ? Là thủ lĩnh mới của bộ lạc nào à? Không ngờ, cái hình ảnh một nữ thủ lĩnh cao lớn mãnh mẽ mà anh ta tưởng tượng lại chẳng thấy đâu, trước mặt anh ta chỉ là một con nhóc gầy gò nhỏ xíu. Đại Dũng ngẩn ra một giây, sau đó cười phá lên: "Ha ha ha ha ha... Con nít à, giữa trưa không ở nhà bú sữa mẹ mà chạy đến đây làm gì?" Giang Nhập Niên chớp mắt và điềm nhiên đáp: "Vừa nãy nghe anh đang bàn về quyền sở hữu khu vực tây nam, tôi bỗng thấy hứng thú nên muốn đến trò chuyện với anh một chút." Cả đám Thợ Săn Bóng Tối phá ra tiếng cười lớn. "Mày hả? Nghe thấy chưa, nó đòi nói chuyện với tao về quyền sở hữu đó!" Đại Dũng ôm bụng cười không ngớt: "Trước khi nói mấy chuyện đó, hay là nói chuyện quyền sở hữu của chính mày trước đi? Dù tao không mê loại con gái gầy nhẳng như mày..." "Ăn nói sạch sẽ chút đi." Giang Nhập Niên nhoẻn miệng cười, ánh mắt cong cong như trăng non nhưng đáy mắt lại chẳng gợn sóng: "Bình thường tôi vẫn để cho toàn thây, nhưng nếu anh nói năng bẩn thỉu quá làm tôi nổi giận thì chưa chắc đâu."