Bỗng nhiên, Giang Nhập Niên cảm thấy bản thân mang trên vai trọng trách trụ cột chống trời.
Cô dán mắt vào bản đồ hiển thị trên màn hình. Nhờ khả năng chạy nước rút thành thạo của thỏ khổng lồ, vùng thảo nguyên phía tây đã được khám phá gần hết. Ngoài một con sông nhỏ uốn lượn như sợi chỉ thì chẳng còn tài nguyên đặc biệt nào nữa.
Giang Nhập Niên thở dài tiếc nuối.
Nếu ở mảnh thảo nguyên tương đối an toàn này có thêm nhiều tài nguyên một chút, thì mỗi ngày cô chỉ cần ra ngoài thu thập một vòng là đủ hỗ trợ hoạt động kinh doanh lâu dài rồi.
Cô chỉ vào khu vực chưa khám phá còn sót lại trên thảo nguyên, và nói với thỏ khổng lồ: "Khám phá xong chỗ này thì tụi mình về ăn cà rốt nhé."
Nghe vậy, ánh sáng xanh lá trong mắt thỏ khổng lồ bỗng nhiên đậm hơn một chút, tứ chi cũng bắt đầu bồn chồn bất an.
Bạch Diệp Huyền lập tức nhảy khỏi lưng thỏ, và vươn tay về phía Giang Nhập Niên: "A Niên!"
Nhưng Giang Nhập Niên không hề nhúc nhích, vẫn ôm chặt đôi tai nóng hổi của thỏ khổng lồ, mặc cho nó giãy giụa thế nào cũng không chịu buông.
Thỏ khổng lồ dù đã biến dị nhưng lại vô cùng thông minh.
Từ lúc biết Giang Nhập Niên là người tốt có thể cung cấp cà rốt, nó liền lẽo đẽo bám theo cô như hình với bóng, cô bảo gì làm nấy, chưa từng có lời than oán.
Lần này nó đột ngột thay đổi thái độ, nhất định là có nguyên nhân.
Giang Nhập Niên phóng to khu vực chưa được khám phá đó thì giữa làn sương mờ mịt, cô nhìn thấy một chút màu xanh lá thấp thoáng, như thể có sự sống tồn tại.
Màu xanh lá?
Ngoài đám cỏ ven sông, thì đây là lần thứ hai cô phát hiện ra màu xanh lá trên thảo nguyên.
Một suy đoán táo bạo hiện lên trong đầu cô: "Thỏ Thỏ, có phải nhà của cưng ở đó không?"
Phần lớn thỏ đều sống theo bầy. Thỏ khổng lồ hôm nay lại lẻ loi ẩn nấp bên bờ sông, lại có phản ứng mạnh như vậy với khu vực chưa biết...
Giang Nhập Niên đoán, mảng xanh lá đó rất có thể là nơi thích hợp nhất để sinh tồn trong thảo nguyên, và tổ thỏ cũng đặt ở đó. Còn về sau đã xảy ra chuyện gì khiến thỏ khổng lồ phản ứng dữ dội như thế này, thì không thể đoán được.
Nếu đó đúng là khu vực thích hợp để cư trú... vậy thì dù có chuyện gì, cô cũng phải vào xem cho bằng được.
Quả nhiên, đôi tai dài của thỏ khổng lồ cụp hẳn xuống.
Giang Nhập Niên không hiểu tiếng thỏ, nên chỉ có thể nhẹ nhàng dỗ dành: "Không sao đâu, cưng chỉ cần dẫn bọn chị đến đó nhìn một chút thôi. Nếu người thân... à không, thỏ thân của cưng vẫn còn sống thì chị sẽ đưa cưng về nhà, chịu không?"