Quyển 1 - Chương 36

Xuyên Không: Toàn Tông Môn Ở Mạt Thế Mở Quán Trọ

Đồng Hoa Tiên Trà 11-11-2025 21:07:04

Vừa dứt lời, mọi người đã đến khu rừng cây bạch dương. Thân cây màu trắng tuy không nhiều, nhưng để hoàn thành nhiệm vụ thì cũng vừa đủ. Giang Nhập Niên và Bạch Diệp Huyền liếc nhìn nhau, rồi đồng loạt gật đầu. Dù gì các cô cũng là người ngoài, trước mắt vẫn chưa định bộc lộ thực lực vượt xa người thường. Vì thế, Bạch Diệp Huyền bước sang một bên đốn cây, còn Giang Nhập Niên thì bắt chuyện với nhóm người Bộ lạc Sâm Dân để thu hút sự chú ý. "Chị này, sao mọi người không nghĩ đến chuyện chuyển chỗ ở đi?" Giang Nhập Niên hơi cau mày, vẻ mặt đầy quan tâm nói: "Trong rừng thì tài nguyên dồi dào thật, nhưng nếu chuyển sang đồng bằng bên cạnh thì chẳng phải vừa an toàn lại vừa tiện lợi sao?" Lúc này, một chiến sĩ trong đội cười nói: "Bà chủ Giang, nơi cô nói đến chính là Căn cứ Thợ Săn Bóng Tối đấy." "Đâu phải muốn chuyển là chuyển được?" "Nghĩ lại là thấy tức, lúc đó giá như đoàn trưởng cứng rắn thêm một chút!" Giang Nhập Niên lập tức bắt được từ khóa: "Mọi người có xung đột với Căn cứ Thợ Săn Bóng Tối à?" Trịnh Tuyên hơi cứng mặt và xua tay nói: "Tranh chấp địa bàn thôi, không tính là thù oán gì lớn. Dù sao cũng là trò chơi sinh tồn, mạnh được yếu thua mà." Nửa năm trước, Bộ lạc Sâm Dân phát triển rất suôn sẻ, vùng đất cao nhỏ hẹp hiện tại đã không đủ dùng nữa. Sau một hồi bàn bạc, mọi người quyết định chuyển đến khu đồng bằng phía Đông của khu rừng. Trịnh Tuyên dẫn đội đi thăm dò năm sáu lần, cuối cùng chọn được một vị trí an cư hoàn hảo, còn cắm cả cờ bộ lạc xuống. Bốn phía rộng rãi, cỏ xanh tươi và có dòng sông uốn lượn, ai nhìn thấy cũng phải khen là phong thủy bảo địa. Cô ta để lại mấy người giữ vị trí và một ít vật tư, còn mình thì quay về thông báo cho cả bộ lạc cùng chuyển đi. Nhưng khi đại đội người kéo đến thì lại phát hiện... Chỗ đó đã bị Căn cứ Thợ Săn Bóng Tối cắm cờ. Một nhóm người chơi mặc giáp sắt đang ca hát nhảy múa. Ngọn lửa trại cháy rực và cờ của Bộ lạc Sâm Dân bị ném vào làm củi, vài chiến sĩ bị trói vào cột đầy nhục nhã, vật tư thì đã bị chiếm sạch. Đoàn trưởng thấy tình hình không ổn, vội ngăn cả đoàn lại và dẫn người lặng lẽ rút lui. Lần đầu gặp chuyện bị bắt nạt trắng trợn như thế, vẫn có mấy người không nhịn nổi mà lao ra tranh cãi và trong đó có cả Trịnh Tuyên. Tên trưởng căn cứ đó thấy Bộ lạc Sâm Dân có nhiều phụ nữ và trẻ con, ban đầu còn định giỡn chơi vài câu, định dùng mấy chiến sĩ bị trói đổi lấy thêm vật tư hoặc phụ nữ. Nhưng khi thấy có người dám phản kháng, anh ta liền nổi giận và vung dao chém đứt cả người chiến sĩ ngay tại chỗ. Đôi mắt Trịnh Tuyên đỏ bừng, mặc áo giáp da và tay cầm trường thương, chỉ muốn xông lên liều mạng với đám giáp sắt kia. Nhưng đoàn trưởng đã ngăn cô ta lại, vừa xin lỗi vừa dâng hết vật tư trong tay và dẫn mọi người rút về vùng đất cao nhỏ hẹp ban đầu. Sau đó, Căn cứ Thợ Săn Bóng Tối còn phái người đến "thương lượng", yêu cầu họ phải định cư tại chỗ, không được di dời và đồng bằng nơi căn cứ kia tọa lạc tuy rộng lớn nhưng dễ bị công, khó thủ nếu trong rừng có một bộ lạc thay họ gánh vác phần hỏa lực thì còn gì bằng. Bọn chúng thậm chí còn ép họ định kỳ cống nạp vật tư, nếu không thì đám chiến sĩ bị bắt làm tù binh kia cũng chẳng sống được bao lâu. Về sau, khi Trịnh Tuyên được thăng chức làm phó đoàn trưởng, gánh trên vai trách nhiệm của cả bộ lạc thì cô ta mới thật sự hiểu được quyết định của đoàn trưởng khi ấy. Trong trò chơi đầy rẫy nguy hiểm này, còn sống được mới là điều quan trọng nhất. Dần dần, cô ta cũng thu lại tính cách nóng nảy ngày trước, dốc hết sức lực để khiến cuộc sống của mọi người trên vùng đất cao kia thêm vài phần dễ chịu. Những chuyện này, Trịnh Tuyên đã rất lâu không nhắc tới.