Quyển 1 - Chương 11

Xuyên Không: Toàn Tông Môn Ở Mạt Thế Mở Quán Trọ

Đồng Hoa Tiên Trà 11-11-2025 21:07:05

Kéo lê đôi chân mềm nhũn, giơ lên cái xẻng gỗ mỏng manh, tiến không được, lui cũng chẳng xong... Chỉ trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng bừng tỉnh nhận ra là... Kiếp trước cô có mộc linh căn, trời sinh thân thiết với hoa cỏ cây cối, chim thú cá và côn trùng. Vậy thì kiếp này dị năng của cô là "Thần Nông Tâm Kinh", chẳng lẽ cũng có hiệu quả tương tự? Giang Nhập Niên mỉm cười và cẩn thận lên tiếng thăm dò: "Thỏ Thỏ à, tôi chỉ tới đây lấy chút nước rồi đi ngay, tuyệt đối không cản đường đâu nè." "GRAOO!" Một tiếng gầm ghê rợn vang lên từ trong bụng con thỏ khổng lồ, hoàn toàn không giống âm thanh loài thỏ có thể phát ra. "Chắc ở đây một mình buồn lắm nhỉ? Có phải đang nhớ nhà, nhớ bầy không?" Giang Nhập Niên vừa nói nhảm vừa từ từ lùi lại từng bước: "Mệt rồi à? Khát rồi à? Đói rồi à?" Ngay khoảnh khắc cô hỏi đến "Đói rồi à?" thì thân thể con thỏ bỗng khựng lại. Giang Nhập Niên: "?" Phản ứng khi nghe thấy từ "đói"... là sợ cô không đoán được à? Có vẻ bị đoán trúng tâm trạng, con thỏ giận quá hóa xấu hổ. Nó nghiến răng và nện một bước thật mạnh xuống đất, dọa cho cô run cả lá gan, như thể giây sau sẽ giẫm cô thành bánh thịt tại chỗ. "Khoan đã!" Giang Nhập Niên hít sâu một hơi và liều mình hét lên: "Tôi có cà rốt!!" Không gian bỗng lặng như tờ. Cổ chân xuất hiện cảm giác mềm mềm đầy lông lá. Giang Nhập Niên cúi đầu nhìn... Một con thỏ khổng lồ dị hóa toàn thân trắng như tuyết, đang ôm chặt mắt cá chân cô và lật bụng ra nằm lăn lộn làm nũng. ... Đám sinh vật dị hóa các người không có chút tự trọng nào sao? Cánh đồng hoang trải rộng vô biên, phủ một màu vàng úa chết chóc. Một người một thỏ, đi vài bước thì lại dừng lại. Đôi mắt xanh ghê rợn của thỏ khổng lồ quét qua thân hình nhỏ bé của Giang Nhập Niên, rồi đột nhiên bật người nhảy vọt lên trước và cúi rạp đầu xuống đất. "Ý cưng là... để chị* cưỡi lên à?" Giang Nhập Niên nghiêng đầu và chỉ vào mình, cô ngập ngừng nói: "Cái này... không hay lắm đâu nha." *Tùy hoàn cảnh thay đổi xưng hô nha! Thỏ khổng lồ: "..." Miệng thì bảo "không hay", mà chân đã nhanh như chớp trèo tót lên lưng người ta mà còn vô thức hô một tiếng "Ya!", cô có biết không! Đây là lần đầu tiên Giang Nhập Niên cưỡi thỏ! Tuy bị xóc đến đau mông, não lắc đến choáng váng, nhưng dù sao cũng còn hơn dựa vào đôi chân ngắn tự đi! Nếu sau này trồng được nhiều cà rốt, biết đâu còn có thể dùng con thỏ khổng lồ này đi lấy nước, nhanh và hiệu quả hơn hẳn chuyện đi về với cái bình tưới mini kia!