Giang Nhập Niên vác xẻng và tiếp tục lục lọi trong bụi cây gần đó. Bất ngờ, đầu ngón tay cô chạm phải một vật tròn tròn. Cô nhặt lên và cẩn thận quan sát: "Quả hồng đỏ?"
Vẫn còn hơi xanh, chắc mới chín.
Về lâu dài thì quả hồng đỏ không phải là lựa chọn tốt để sinh tồn. Đổi khẩu vị đôi chút, hoặc khi đường cùng dùng để giải khát cầm hơi thì còn tạm được, chứ nếu dùng tài nguyên hạn hẹp để trồng loại này thì không đáng chút nào.
Thế nên, Giang Nhập Niên dứt khoát cất xẻng đi, dùng tay không hái một túi to [Đã nhận được: Quả hồng đỏ +56. ], đã đủ ăn mấy ngày rồi.
Vừa mới nhấc chân chuẩn bị đi tìm Bạch Diệp Huyền hội họp, thì cô đã giẫm trúng một vũng chất lỏng dính nhẹp, là một bãi quả hồng đỏ đã thối rữa.
Cô cúi đầu trầm ngâm.
Vừa rồi cô chỉ hái những quả vừa chín, vậy thì những quả đã chín kỹ nhưng chưa thối, rốt cuộc là vào bụng ai rồi?
Đúng lúc ấy, một tiếng kêu chói tai xé toạc lùm cây!
Một cái bóng đen to lớn bao trùm lấy cô, chỉ thấy một sinh vật có bộ lông dày mượt đang dang rộng đôi cánh và mỏ nhọn há to, rõ ràng là... một con gà?
Lại nghĩ đến đám xác thỏ ở rìa khu đất xanh kia.
Giang Nhập Niên hiểu ra rồi. Gà thỏ cùng chuồng, đúng thật là vấn đề nan giải.
Con gà này không phải biến dị, chỉ là một con gia cầm phổ thông thường thấy trên thảo nguyên. Còn tại sao nó có thể tàn sát sạch sẽ ổ thỏ, khả năng lớn nhất chỉ có một là lấy số lượng áp đảo chất lượng.
Giang Nhập Niên lại giở bài cũ: "Nhà tôi có rau, sau này còn có cả ngũ cốc nữa nên gọi hết đồng bọn của cưng ra đi."
Trong trò chơi tận thế, ăn no mới là đạo lý.
Chỉ trong nháy mắt, từ đống rơm, bụi rậm đến trên cây đều mọc ra những cái đầu gà phấn khích.
Giang Nhập Niên đếm sơ sơ cũng gần hai chục con, bảo sao chúng có thể đuổi sạch ổ thỏ đi. Thỏ rời tổ, khắp nơi chỉ còn cỏ khô mục nát và không cách nào sống sót được, cuối cùng chỉ có thể tự tàn sát lẫn nhau, chỉ còn lại con thỏ khổng lồ đã biến dị là trốn thoát được.
Để tránh làm Tiểu Bạch hoảng sợ, Giang Nhập Niên quyết định cho hết đám gà vào ba lô. Cô bắt gà cứ như hít thở, chỉ trong phút chốc đã nhét đầy ba lô và chỉ chừa lại vài con để giữ cân bằng sinh thái khu đất.
Khi Bạch Diệp Huyền thong thả quay về, trước mắt ông là cảnh Giang Nhập Niên đang dạy bảo đám gà.