Trọng Sinh Mạt Thế, Có Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường
Nhất Mai Viên Tử16-09-2025 11:28:14
Chú rể dịu dàng đeo nhẫn cưới cho cô dâu, sau đó cũng đưa tay cho cô đeo lại nhẫn. Hai người nhìn nhẫn trên tay nhau, không nhịn được mà bật cười. Một nụ cười khiến cả căn phòng như ấm áp hơn hẳn. Nam Tinh ánh mắt dần sâu: "Tiếp theo chú rể sẽ hôn cô dâu."
Dứt lời đã kéo Bán Hạ vào lòng, vén khăn voan hôn cô, mỗi một nụ hôn gọi một tiếng "vợ yêu".
Bán Hạ ngượng ngùng siết chặt cổ áo anh, lí nhí đáp lại: "Chồng yêu..."
Nam Tinh như bị tiếng gọi ấy kích thích, nụ hôn càng sâu, tay anh vô thức lần đến dây buộc sau lưng cô. Chiếc nơ bướm xinh xắn do chính tay anh thắt, chỉ nhẹ kéo một cái đã tuột ra. Đêm tân hôn, có người yêu thương chủ động phối hợp, Nam Tinh khó tránh khỏi có phần buông thả.
Kết quả là...
Anh nhìn người vợ đang ngủ khẽ trong vòng tay mình, khóe mắt cô vương chút đỏ hồng dấu vết lúc anh hơi quá tay. Hạ xuống chút nữa là những vết hôn đỏ rõ ràng...
Anh khẽ kéo tấm chăn đỏ phủ kín cơ thể cô, như thể làm vậy có thể giấu đi cảm giác tội lỗi trong lòng. Không thể như thế nữa, Nam Tinh nghĩ.
Ít nhất, phải đợi đến khi cơ thể cô hoàn toàn bình phục.
Nam Tinh thầm thở dài, mang chút ăn năn trong lòng.
Đêm cuối cùng của tháng Mười Hai.
Bán Hạ thần sắc khó đoán ngẩng đầu nhìn bầu trời nhưng vì sao trên cao lấp lánh cảnh tượng hiếm thấy ở một thành phố ô nhiễm nặng nề. Bỗng một vòng tay ấm áp siết nhẹ eo cô, Nam Tinh ôm lấy cô từ phía sau, cằm nhẹ tựa lên đỉnh đầu cô, giọng mang theo chút cảm khái khó nói nên lời: "Còn nửa tiếng nữa là đến giao thừa rồi."
Bán Hạ thả lỏng người, tựa vào lòng ngực anh, khẽ "ừ" một tiếng. Cô biết Nam Tinh đang cảm khái điều gì. Xây dựng một nền văn minh cần hàng trăm, hàng ngàn năm nhưng để sụp đổ thì chỉ cần vài năm thậm chí là trong chớp mắt.
Nghĩ một chút, cô bổ sung: "Đừng lo, em sẽ bảo vệ anh."
Nam Tinh cúi đầu hôn lên tai cô: "Cảm ơn vợ." Giọng anh đầy dịu dàng và yêu chiều.
Mặt Bán Hạ bất giác nóng lên. Mỗi lần hai người đùa giỡn, Nam Tinh luôn nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng như vậy. Nhưng cô chưa kịp nghĩ gì thêm, tất cả sự chú ý đã bị nụ hôn của người đàn ông dễ dàng chiếm lấy. ...
"Mười, chín, tám... ba, hai, một!"
Khoảnh khắc đếm ngược cuối cùng vừa dứt, cả thế giới bỗng bị bóng tối bao phủ, trước mắt Bán Hạ lóe lên, rồi chìm vào hắc ám.
"Bán Hạ, nhiệm vụ lần này thù lao rất hậu hĩnh. Anh mà lấy được điểm là có thể ở lại căn cứ với em một thời gian dài!"
Đôi mắt Nam Tinh ánh lên hy vọng về tương lai, rõ ràng là đang nghĩ đến những tháng ngày ngọt ngào sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Bán Hạ muốn hét lớn: "Nam Tinh, đừng đi! Không được đi, đi rồi là không quay lại được đâu!"
Nhưng cuối cùng cô chỉ lưu luyến siết tay anh: "Anh nhất định phải trở về an toàn, nếu anh xảy ra chuyện... thì em cũng..." Không thể sống nổi.
Lời còn chưa dứt đã bị Nam Tinh ngăn lại bằng một nụ hôn, nụ hôn của người đàn ông vừa dịu dàng vừa cháy bỏng.
Sau khi hôn xong, anh nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô, trong mắt tràn đầy lo lắng không thể diễn tả: "Không được nói mấy lời như vậy, anh xin em đấy, Bán Hạ. Dù có chuyện gì xảy ra, em cũng phải sống thật tốt!"
Từ nhỏ Nam Tinh đã nâng niu cô như búp bê sứ dễ vỡ. Cô lại hay ốm đau, nên lúc ân ái anh luôn nhường nhịn, đặt cảm nhận của cô lên hàng đầu. Có lẽ vì những lời u ám của cô, đêm cuối cùng trước khi rời đi, anh hiếm khi buông thả như đêm tân hôn, để lại trên người cô vô số dấu vết ám muội.