Trọng Sinh Mạt Thế, Có Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường
Nhất Mai Viên Tử16-09-2025 11:28:15
Nam Tinh và Bán Hạ không ngờ lại có quà tặng thêm, lập tức thanh toán tiền cọc một tỷ, hẹn một tuần sau nhận hàng và thanh toán nốt. Mua xong quần áo cho thời kỳ cực lạnh, hai người tiếp tục lái xe hàng chục cây số đến chợ đầu mối đặt các loại quần áo cho thời tiết khác:
Áo parka, áo lông vũ, áo bông, áo len, đồ giữ nhiệt, mũ len, bịt tai. Áo hoodie, đồ thể thao, áo thun, áo hai dây, đồ lót, đồ ngủ, đồ chống nắng, mũ và găng tay chống nắng. Quần jeans, quần túi hộp, quần thể thao, quần short, khăn quàng, tất, quần tất, legging...
Giày leo núi, giày thể thao, giày chiến thuật, bốt Martin, giày bông, giày trekking, giày thường, dép, dép lê... Mỗi size nam nữ đặt 1. 000 bộ, hẹn trong một tuần phải gom hàng đủ và giao về kho.
Khi tia nắng đầu tiên trong buổi sớm rọi vào phòng, Bán Hạ lơ mơ tỉnh dậy từ giấc ngủ. Cô đưa tay sờ sang bên cạnh tìm Nam Tinh nhưng chỉ chạm vào khoảng trống. Giật mình hoảng hốt, cô bật dậy gọi to: "Nam Tinh! Nam Tinh! Nam Tinh!"
Từ trong phòng tắm, Nam Tinh vội vàng lên tiếng: "Đừng sợ, anh ra ngay đây!"
Bán Hạ thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lau mồ hôi lạnh trên trán. Tuy đã sống lại được hơn mười ngày, trong lòng cô vẫn luôn bất an, cứ lo sợ tất cả chỉ là một giấc mơ, chỉ cần tỉnh dậy là Nam Tinh sẽ biến mất. Một phút sau, Nam Tinh bước ra khỏi phòng tắm, tóc còn ướt, người quấn khăn tắm.
Bán Hạ vội nhào tới ôm anh, nửa giận nửa khó hiểu hỏi: "Tối qua chẳng phải đã tắm rồi sao?"
Nam Tinh khẽ bật cười, không trả lời mà cúi đầu hôn cô. Bán Hạ vội lấy tay che miệng: "Em chưa đánh răng!"
"Anh đánh rồi, anh không ngại."
Nam Tinh gạt tay cô ra, hôn lên đôi môi tái nhợt ấy. Đến khi sắc mặt cô bắt đầu hồng lên, giọng anh khàn khàn: "Vợ à, tắm với anh thêm lần nữa được không?"
Bán Hạ chôn mặt vào hõm cổ anh, khẽ ừ một tiếng. Có lẽ cô đã hiểu vì sao sáng sớm anh lại phải tắm.
Nam Tinh bế cô bước về phía phòng tắm, giọng gần như than thở: "Vợ biết không, mỗi tối ngủ là em lại cọ cọ vào người anh..."
Anh đang ở độ tuổi tràn đầy sinh lực, người yêu thì kề cận, lại chỉ cách nhau lớp áo ngủ mỏng manh, có một vài cảm xúc là điều không thể tránh khỏi.
Một tiếng sau, Nam Tinh bế Bán Hạ người đã xấu hổ đến không dám ngẩng mặt quay lại phòng ngủ. Anh bật cười bất lực: "Anh có làm gì em đâu mà..." Anh đâu phải cầm thú, rõ ràng biết người yêu còn chưa khỏe hẳn, sao nỡ ép buộc cô?
Bán Hạ vội đưa tay bịt miệng anh, sợ anh lại nói ra mấy câu ngượng chín mặt trong phòng tắm. Cô và Nam Tinh đã yêu nhau hai kiếp, sống chung từ khi trưởng thành, chuyện vượt qua nắm tay đã là điều đương nhiên.
Nam Tinh hôn nhẹ lòng bàn tay cô: "Anh thay đồ cho em nhé."
Vì hôm qua đã bàn trước hôm nay nghỉ ngơi, nên sau bữa sáng, hai người vốn bận rộn suốt thời gian qua cuối cùng cũng được thư thả, không phải nghĩ ngợi gì, chỉ yên tĩnh ôm nhau ngắm cảnh xa xa.
Nắng ấm xuyên qua lớp kính chiếu lên người, khiến người ta chỉ muốn lim dim ngủ tiếp. Bán Hạ ngáp một cái, vừa nghiêng đầu định nói chuyện với Nam Tinh thì thấy anh đang cầm điện thoại chỉnh góc chụp ảnh. Cô vội che mặt, bây giờ trông cô thế này có gì mà chụp?
Nam Tinh từ phía sau vòng tay ôm chặt lấy cô, cúi đầu hôn trán: "Bán Hạ, mình chụp chung một tấm nhé? Anh hứa sẽ không chụp mặt em."
Bán Hạ kéo mũ áo ngủ trùm lên đầu, quay lại vùi đầu vào ngực anh: "Anh chụp với... sau gáy em đi."