Chương 40

Ngọc Bội Thái Tử Gia

Cửu Nguyệt Lưu Hỏa 13-11-2025 22:49:28

Đợi đám người đã đi xa, nhóm người Triệu thị và Diêm thị mới thở phào,"Họ đi rồi. Mình cũng coi như mạng lớn. Ngũ tiểu thư vô lễ với công công mà ngài ấy chẳng so đo." Triệu phu nhân niệm Phật: "A di đà Phật, đúng là bồ tát phù hộ. May mà công công đại nhân đại lượng không truy cứu gì con. Sau khi hồi phủ, con phải thành tâm dâng hai nén hương cho Bồ Tát đi." Dù Sở Cẩm Dao không bằng lòng nhưng vẫn vâng lời. Nàng quay đầu nhìn hướng Thang Tín Nghĩa vừa đi. Khí thế đám người kia quá mạnh, dù vào trong thành vẫn không dè dặt chút nào. Sở Cẩm Dao lén hỏi Sở Cẩm Nhàn: "Tỷ tỷ, người vừa nãy là công công thật sao?" "Đúng vậy." Sở Cẩm Dao lớn lên trong dân gian, không có cơ hội tiếp xúc với giai tầng thái giám nội thị. Tuy đây là lần đầu tiên Sở Cẩm Nhàn gặp thái giám, nhưng nàng lớn lên trong Hầu phủ, mưa dầm thấm đất, lâu ngày cũng biết được nhiều chuyện kiêng kị trong cung. Sở Cẩm Nhàn nghĩ đến chuyện Sở Cẩm Dao không biết gì về nó, nên giải thích: "Người dẫn đầu khi nãy, ánh mắt tinh tường, gương mặt hơi trắng, giọng nói the thé, có lẽ là người trong cung. Bọn họ có thân phận không đơn giản, chúng ta tránh đi không dây vào là tốt rồi." "Không ngờ là thái giám..." Sở Cẩm Dao lẩm bẩm, hỏi Tần Nghi theo thói quen: "Thái giám thì phải ở trong cung phục vụ hoàng thượng và nương nương chứ? Bọn họ đến Thái Nguyên làm gì?" "Muội nói gì cơ?" Sở Cẩm Nhàn loáng thoáng nghe thấy nàng nói gì đó nên thắc mắc. Giờ Sở Cẩm Dao mới phát giác mình còn ở ngoài, lắc đầu nói: "Không có gì đâu, muội nói bậy thôi." Sở Cẩm Nhàn không hỏi thêm, một lát sau mới nhỏ giọng nhắc nhở: "Sau này... không được lỗ mãng như thế." "... Dạ" Sở Cẩm Dao biết trưởng tỷ muốn tốt cho mình. Thói đời là như thế! Quan lại hoành hành, cẩm vệ lộng quyền, từng tầng lớp thấp hơn bị áp bách. Cho dù nàng không phục thì có thể làm gì? Hôm nay nàng đúng là hơi càn quấy. Nàng chưa có tư cách đi chất vấn công công nhà Trời. Tề Đức Thắng không ngờ mình lại gặp được công công. Con ông ta còn lạc dưới vó ngựa của công công, suýt thì có chuyện. Tề Đức Thắng càng nghĩ càng sợ hãi. May mà họ đi rồi, không có chuyện gì. Ông ta chỉ là một hoàng thương nhỏ bé, làm sao dám chọc những nhân vật lớn kia? Bắp đùi ông ta run lên. Khó lắm mới bình tĩnh lại, ông ta dẫn nhóm người Trường Hưng Hầu phủ vào tiệm mình, lớn giọng sai bảo: "Mau dâng trà cho quý nhân." Ông ta lau mồ hôi lấm tấm trên trán, nói với Sở Cẩm Dao: "Ân nhân ngồi đi, chậm trễ lâu vậy thật có tội. Mau mang nước nóng lên rửa sạch vết thương cho ân nhân." Lúc này, Sở Cẩm Dao mới sực nhớ vết thương của mình chưa băng lại. Trải qua quá nhiều chuyện đáng sợ, nàng quên luôn mình bị thương rồi. May mà dây dưa lâu vậy, đại phu đã đến. Sở Cẩm Dao vào nhà trong để đại phu chẩn trị, nha hoàn giúp nàng rửa sạch miệng vết thương, sau một phen băng bó cẩn thận, tay nàng đã xử lý xong. Sở Cẩm Dao ra ngoài đã thấy chủ quầy mang đến rất nhiều tơ lụa đẹp. Ông ta thấy Sở Cẩm Dao ra, chào hỏi nhiệt tình, nói: "May mà có tiểu thư cứu giúp, tiểu nhân muôn vàn cảm kích. Tiểu nhân chỉ có một đứa độc đinh. Nếu không nhờ tiểu thư nhân hậu, chỉ sợ kẻ hèn này người đầu bạc phải tiễn kẻ đầu xanh, phút lâm chung không ai hầu." Sở Cẩm Dao vội từ chối. Tề Đức Thắng nghĩ mà sợ, nói tiếp: "Hành động của tiểu thư, tiểu nhân và vợ cảm kích vô cùng. Tiểu nhân họ Tề, tên Đức Thắng, tổ tiên lập nghiệp mấy năm trước lấy được danh hiệu hoàng thương, vì vậy luôn kế thừa gia nghiệp của tổ tiên, kinh doanh tơ lụa đến nay. Hôm nay tiểu thư cứu nhi tử, tiểu nhân không có gì báo đáp, chỉ có tơ lụa để tỏ lòng thành. Mấy thứ này tuy không đáp được hết vạn ân tình của tiểu thư nhưng vẫn là tâm ý của tiểu nhân. Mong tiểu thư không từ chối." Sở Cẩm Dao thấy sau lưng chưởng quầy có bốn năm tiểu nhị, mỗi người cầm một sấp lớn tơ lụa, vội vàng nói: "Thưởng nhiều vậy sao! Trẻ con gặp nạn, là ai cũng sẽ ra tay cứu giúp thôi. Ngài ngàn vạn lần đừng nói vậy!" Sở Cẩm Dao nghe tên Tề Đức Thắng chẳng chút phản ứng, nhưng Diêm phu nhân âm thầm líu lưỡi một phen. Tiệm vải họ Tề thanh danh vang dội, trong Sơn Tây này chỗ nào cũng có chi nhánh của họ Tề. Không ngờ đây là chưởng quầy của nhà họ. Diêm phu nhân quan sát Sở Cẩm Dao. Cô nương này thật may mắn, vô tình cứu người lại cứu được độc đinh của chưởng quầy. Ân tình này đáng giá. Mới nãy, Diêm phu nhân còn trách Sở Cẩm Dao khi không lại chọc đến công công trong vườn thượng uyển làm gì, giờ lại ghen tị số Sở Cẩm Dao đỏ, cứu được tiểu thiếu gia quầy tơ lụa. Thật may mắn. Diêm phu nhân nghĩ một người làm quan cả họ được nhờ. Cũng may, Sở Cẩm Dao không để tâm đến suy nghĩ của mấy tỷ muội. Chưởng quầy lấy ra nhiều tơ lụa như vậy, nếu nói Sở Cẩm Dao không động lòng là nói dối, nhưng nàng ngượng ngùng không dám nhận lễ của người ta. Cuối cùng, không từ chối được sự cố chấp của chưởng quầy, tất cả phải dọn đồ lên xe ngựa của Sở Cẩm Dao. Chưởng quầy khom lưng chắp tay với các nữ quyến trên xe: "Ngũ tiểu thư là ân nhân của tiểu nhân, các vị là khách quý ở đây. Không dám dối gạt các vị, tiểu nhân lớn đến ngần này chưa bao giờ gặp được những quý nhân đoan trang quý phái như các vị, giống như tiên nữ trên trời vậy. Có mấy vị quý nhân đứng đây, đã khiến cho quầy nhỏ rực rỡ hẳn lên. Quầy nhỏ không có gì tiếp đãi các vị, như vậy đi, phu nhân tiểu thư thích thứ gì, cứ lựa thoải mái, thích gì thì cầm lấy. Đây là đồ Tề Đức Thắng tặng các vị." Diêm thị và đám người nghe xong mừng rỡ. Vừa được lão phu nhân cho trang sức, sang đây lại được thêm một sấp vải. Mấy người Diêm thị đã từng thấy nhiều đồ quý, nên ánh mắt không dung tục. Chẳng qua họ bị miệng lưỡi của chưởng quầy lấy lòng nên ai nấy đều vui vẻ chọn vải. Nếu như thích vải khác, Trường Hưng Hầu phủ cũng không keo kiệt, mua thêm là được. Đến cuối cùng, tất cả nhóm nữ quyến và Tề Đức Thắng đều vui vẻ.