Không bao lâu, Tiểu Từ đã bị Họa Nhi xô vào phòng Mạnh Vãn Đào.
Vừa vào phòng, Họa Nhi liền ngửi thấy một mùi thơm tươi ngon, trong lòng nàng nói thầm, tam tiểu thư quả nhiên giấu đồ, lúc này đã tự mở bếp nhỏ, vậy mà mỗi ngày còn để cho Tiểu Từ đi giả bộ đáng thương, quả nhiên là một người không làm được chuyện gì.
Mạnh Vãn Đào đã sớm nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn.
Lúc nàng bảo Tiểu Từ đi, đã biết lúc trở về chắc chắn sẽ không yên tĩnh, chỉ là không nghĩ tới, Lưu ma ma này còn rất biết làm ra vẻ.
Thấy Tiểu Từ lảo đảo bị đẩy tới thiếu chút nữa ngã sấp xuống, khuôn mặt Mạnh Vãn Đào nhất thời trầm xuống.
Tiểu Từ vừa vào phòng, liền vội vàng chạy tới bên cạnh Mạnh Vãn Đào, phòng ngừa các nàng xông lên đánh người.
Họa Nhi vênh váo tự đắc nói: "Tiểu Từ không hiểu quy củ, đụng vào Lưu ma ma, tam tiểu thư làm chủ tử, cần phải quản giáo nha hoàn của mình trước mặt mọi người mới có thể khiến mọi người phục."
Mạnh Vãn Đào đánh giá Tiểu Từ từ trên xuống dưới, thấy nàng không có dấu vết bị đánh, lúc này mới yên tâm.
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Họa Nhi đang nhìn mình bằng lỗ mũi, khóe miệng nhếch lên, sau đó vẫy tay với nàng ấy: "Ngươi lại đây, ta nói cho ngươi biết quản giáo như thế nào."
Nghe nàng nói như vậy, vẻ mặt của Họa Nhi càng đắc ý, vả lại còn rất khinh thường liếc nhìn Tiểu Từ một cái.
Tam tiểu thư nào?
Ngay cả lời của nàng ta cũng phải nghe theo, cũng được coi là chủ tử?
Họa Nhi biết Mạnh Vãn Đào thường ngày nhát gan yếu đuối, cũng không nghĩ nhiều, lập tức đi qua.
"Tam tiểu thư định thế nào..."
Chát!
Không đợi nàng ta nói hết câu, một tiếng tát xanh rờn đã vang vọng trong phòng.
Họa Nhi bị đánh đến mức sững sờ, không dám tin mà ngẩng đầu.
Mạnh Vãn Đào lạnh lùng nhìn nàng ta, đôi môi không chút huyết sắc khẽ mở: "Ngươi là cái thá gì, cũng xứng nói chuyện với ta? Hôm nay ta phải cẩn thận dạy cho ngươi biết cái gì gọi là quy củ!"
Đừng nói là Họa Nhi, ngay cả Tiểu Từ cũng bị dọa đến mức ngẩn người.
Nàng ngơ ngác nhìn Mạnh Vãn Đào, mắt trợn tròn.
Tiểu thư, tiểu thư làm sao vậy?
Tại sao đột nhiên... ra tay đánh người... ? Còn... Khí phách như vậy?
Không sợ, không sợ sau này các nàng ta gây phiền toái sao?
Nhưng... Thật hả giận a!
Nghĩ đến vừa rồi nàng đi tìm Lưu ma ma, nói những lời đó, lại nhìn hành động và lời nói hiện giờ của tiểu thư, không biết là do ăn no có sức lực, hay là làm sao, nàng đột nhiên cũng có chút kích động.
Họa Nhi nhìn Mạnh Vãn Đào, trong nỗi khiếp sợ còn mang theo sự khuất nhục, nhưng đối diện với ánh mắt lạnh như băng của Mạnh Vãn Đào, lại không dám không kiêng nể gì như thường ngày.
Động tĩnh lớn như vậy, bên ngoài tất nhiên nghe được rõ ràng.
Bất luận là bạt tai vang dội kia hay những lời mắng mỏ giận dữ của Mạnh Vãn Đào sau đó, Lưu ma ma và các nha hoàn bà tử đi theo tới đây xem kịch hóng chuyện đều nghe được rõ ràng.
Các nha hoàn bà tử đưa mắt nhìn nhau, hóa ra thực sự tới xem tam tiểu thư dạy dỗ nha hoàn, nhưng các nàng không phải tới xem kịch sao?
Sắc mặt của Lưu ma ma rất khó coi.
Họa Nhi là người của nàng ta, đây đâu phải đang đánh Họa Nhi, rõ ràng là đang đánh vào mặt nàng ta.
Nàng ta quét mắt nhìn một lượt các nha hoàn bà tử đang xì xào bàn tán, đợi đến khi các nàng ngậm miệng, mới lạnh mặt bước vào phòng.
Vừa bước vào đã nhìn thấy má trái của Họa Nhi sưng lên, in dấu bàn tay đỏ tươi.
Họa Nhi vừa thấy Lưu ma ma bước vào, lập tức giống như gà con tìm được gà mái già, lau nước mắt liền chạy tới bên cạnh Lưu ma ma: "Ma ma phải làm chủ cho ta... Ta mới chỉ nhắc nhở tam tiểu thư quản giáo nha hoàn của mình cho tốt, kết quả còn chưa nói xong, tam tiểu thư đã, đã đánh ta một bạt tai... Hu hu hu..."
Lưu ma ma ngẩng đầu nhìn về phía Mạnh Vãn Đào.
Vừa muốn hỏi nàng, hôm nay như vậy là làm sao, tầm mắt đã rơi xuống chuỗi ngọc bình an nàng đeo trên cổ.
Ánh mắt nàng ta hơi dao động, có chút kinh ngạc, tại sao hôm nay lại lấy thứ này ra.
Tuy rằng trong lòng Lưu ma ma nghi hoặc, nhưng cũng không quá kinh ngạc.
Mặc dù là vật ngự ban, nhưng tam tiểu thư là một kẻ hèn yếu lại tầm thường quê mùa, đừng nói là chuỗi ngọc, cho dù cầm Thượng Phương bảo kiếm, nàng cũng không thể trở mình thành hoa.
Huống hồ trong phủ này, từ trên xuống dưới, đều nghe theo lão phu nhân, tam tiểu thư còn có thể làm sao?
Sắc mặt của Lưu ma ma hoàn toàn lọt vào mắt Mạnh Vãn Đào.
Đúng như nàng dự đoán.
Người của Mạnh phủ quả nhiên vô pháp vô thiên.
Ngay cả vật ngự ban cũng dám phớt lờ.
Bọn họ nhất định lường trước được nàng sẽ không làm loạn, cũng không có gan làm loạn, mới có thể trắng trợn như vậy.
Ánh mắt của Mạnh Vãn Đào lại lạnh đi vài phần.