Nàng vừa mới động, ánh mắt Lý Cừ liền thay đổi.
Mạnh Vãn Đào cảm thấy trong mắt có bạch quang gì đó lóe lên một cái, nhịn không được nhíu nhíu mày. Nhưng nàng cũng không quá để ý, liền mang theo trứng gà tiến lên.
Mạnh Vãn Đào từ trong giỏ lấy ra một chậu nhỏ,"Đay là đậu phộng ta nấu. Đậu phộng tươi luộc thì hương vị là tốt nhất. Bất cản thu hoạch đậu phộng ở ruộng của các ngươi, hại các ngươi không được ăn tươi, ta liền mang luôn một ít tới đây."
Mạnh Vãn Đào đặc biệt hiểu cảm giác bị giám thị. Cái gì tốt đều chưa tới tay nàng đã bị cướp đi, hơn nữa thủ vệ kia còn gắt gao nhìn nàng chằm chằm, không cho phép nàng đưa. Nàng sẽ trực tiếp đưa đồ cho Cung Giác.
Nàng cũng không tin, thủ vệ này đã lớn như vậy, còn không biết xấu hổ mà cướp đồ từ trên tay Cung Giác.
Lưu ma ma có kiêu ngạo, chà đạp người tới đâu cũng không có cướp đồ đã tới tay nàng đâu.
"Ngươi thích thì nếm thử." Liếc thấy thủ vệ kia nhìn mình chằm chằm, Mạnh Vãn Đào trực tiếp nhét đồ vào tay Cung Giác.
Biết Cung Giác không thích người khác quấy rầy, cũng không thích người khác bước vào địa giới của mình, sau khi nàng nhét đồ vào tay hắn, liền lập tức lui lại.
Sai khi lui về, nàng còn cố ý liếc mắt nhìn thủ vệ một cái.
Thủ vệ liếc mắt nhìn đồ nàng đưa cho Cung Giác, khi thu hồi tầm mắt, mi tâm hơi nhíu lại. Thấy bộ dáng này của hắn hẳn là đã buông tha, Mạnh Vãn Đào liền yên tâm.
Bầu không khí nơi này thật sự quỷ dị. Lễ cũng đã đưa, xin lỗi cũng đã nói, Mạnh Vãn Đào cũng không có ý định ở lại lâu.
Nàng nhìn thiếu niên dưới hành lang,"Hay là, ngươi còn yêu cầu gì khác sao?"
Trong tay Cung Giác đột nhiên có một rổ trứng gà cùng với một chậu đậu phộng luộc chín, ánh mắt phức tạp.
Hắn đã nói là người ngốc!
Quả nhiên là một người ngốc!
Bồi thường gấp đôi, còn tặng nhiều đồ như vậy?
Thấy hắn không nói lời nào, Mạnh Vãn Đào nghĩ hắn vốn không thích nói nhiều, liền thử thăm dò,"Nếu như không có chuyện gì khác, ta cáo từ trước?"
Cung Giác ước lượng trứng gà trên tay, khá nặng.
Giương mắt lên liền đối diện với nụ cười cẩn thận từng tý của nàng.
Nụ cười rất nhạt, nhưng hai tròng mắt trong trẻo, vẻ mặt mang theo sự trong sáng, sắc mặt cũng hồng hào hơn ngày đó. Nhìn cả người cũng thông minh. Cười rộ lên như vậy, đúng là mang theo vài phần giảo hoạt.
Không biết tại sao, hắn đột nhiên cảm thấy, nụ cười như vậy, hắn đã gặp qua ở rất nhiều năm về trước.
Nhưng làm thế nào hắn cũng không nhớ đã gặp ở đâu.
Ma xui qủy khiến, hắn gật đầu.
Mạnh Vãn Đào bị Lý Cừ nhìn chằm chằm tới tê dại da đầu, thấy Cung Giác gật đầu, liền đại biểu việc này đã được giải quyết, lập tức nhanh chóng xoay người đi ra ngoài.
Lúc đi tới cửa, nàng nhớ tới cái gì đó, quay đầu nói với Cung Giác dưới hành lang,"Trứng gà kia làm canh trứng gà hoặc xào ăn, đều đặc biệt thơm."
Dứt lời, nàng liền không dừng lại nữa, nhanh chóng ra khỏi cái sân làm cho người ta hít thở không thông này.
Chờ nàng vừa đi khỏi, Lý Cừ liền tiến lên kiểm tra trứng gà và đậu phộng luộc mà Mạnh Vãn Đào nhét vào tay Cung Giác. Sau khi xác nhận không thành vấn đề, hắn lại kiểm tra hai túi đậu phộng trên mặt đất.
Mạnh Vãn Đào vừa ra khỏi sân, liền gọi các nàng Tiểu Từ đi nhanh.
Tiểu Từ còn không yên tâm, nhỏ giọng truy hỏi, giải quyết xong mọi chuyện chưa, có làm khó nàng hay không...
Mạnh Vãn Đào vừa đi vừa nhỏ giọng thì thầm với Tiểu Từ: "Tiểu công tử kia thảm lắm. Ngày thường khẳng định ăn không đủ no. Vừa rồi ngươi nhìn thấy thủ vệ kia, thật hung dữ. Khẳng định mỗi ngày hắn đều không cho hắn ăn cơm. Cũng may lúc tới chúng ta có đem theo ít trứng gà..."
Đang tận tâm tận trách kiểm tra trứng gà cùng đậu phộng có giấu ám khí gì không, Lý Cừ "??"
Mạnh Vãn Đào tự cho là đã nói rất nhỏ nhưng hai người trong viện này, còn có mấy chục người đang ẩn nấp ở nơi khác nhau, mỗi người đều võ nghệ cao cường. Lời của nàng, toàn bộ rơi vào trong lỗ tai mọi người không sót một từ.
Cung Giác đang muốn Lý Cừ lấy hết toàn bộ trứng gà và đậu phộng trước mặt, nghe được lời này của Mạnh Vãn Đào, khóe miệng bỗng dưng cong lên.
Hắn thảm lắm sao?
Nàng nói cũng không hoàn toàn sai. Có một đoạn thời gian, hắn sống rất thảm, ăn cũng không đủ no.
Nhìn đậu phộng luộc trước mắt, hơi nóng mang theo vị mằn mặn phả vào mặt, chóp mũi Cung Giác giật giật. Sau đó, hắn bóc ra một hạt đậu phộng, bỏ vào trong miệng.
Khi đầu lưỡi nếm được vị mặn, ánh mắt Cung Giác khẽ biến.
Lý Cừ vừa mới kiểm tra xong đậu phộng, quá kinh hãi "Chủ tử!!!"
Cung Giác giương mắt nhìn hắn,"Không có độc."
Lý Cừ,"..."
Cung Giác lại bóc một hạt, giọng thản nhiên nói "Mùi vị cũng không tệ lắm." Nhìn ngốc ngốc mà tay nghề cũng không tệ.