Nhưng ít nhất cháo trắng sền sệt vừa rồi trông ngon hơn nhiều.
Mạnh Vãn Đào cũng không phải là người kén chọn.
Nàng lót quần áo bưng nồi đất xuống, vốn là một chén cháo, nhưng hiện tại vừa đủ múc ra hai chén cháo.
Nàng bưng một chén lên, vừa uống vừa nói với Tiểu Từ: "Ăn nhanh lên, hơi nóng, đừng ăn vội."
Tiểu Từ nén nước miếng, vội xua tay: "Không không không, tiểu thư ăn đi, ta không đói."
Mạnh Vãn Đào đang tiếc nuối công cụ thiếu thốn, không thể hâm nóng bánh bao lạnh một chút, nhưng cũng may là bánh bao mới được hấp vào buổi sáng, mặc dù không nóng, nhưng vẫn còn mềm, không khó nuốt như vậy.
"Cầm lấy." Mạnh Vãn Đào cầm một cái bánh bao đưa cho Tiểu Từ còn đang khoát tay: "Ăn nhanh lên, ăn xong ta có việc cần em đi làm đây, không ăn no làm sao có sức làm việc?"
Nhìn nàng gầy gò nho nhỏ, cả người không có mấy lạng thịt, chắc cũng chịu khổ không ít.
Rõ ràng mình cũng đói không chịu được, còn một lòng nghĩ đến chủ tử, thật sự rất hiếm có.
Mạnh Vãn Đào thấy nàng vẫn không nhúc nhích, lại nói: "Mau cầm lấy, vẫn còn hai cái bánh bao, mà ta cũng ăn không hết, chờ chúng cứng sẽ không ngon."
Lúc này Tiểu Từ mới vừa vui vẻ vừa thấp thỏm nhận bánh bao, học Mạnh Vãn Đào ngồi xổm ở đằng kia, một ngụm cháo thịt băm một ngụm bánh bao, ăn đến lòng tràn đầy thỏa mãn.
Ăn được một nửa, Tiểu Từ mới nhớ tới, lẩm bẩm hỏi: "Tiểu thư, làm, làm chuyện gì vậy?"
Mạnh Vãn Đào thật sự rất đói bụng, nhưng vẫn nhớ kỹ thân thể nguyên chủ này suy yếu, lại mấy ngày không ăn cơm, nên cũng không dám ăn uống quá độ, liền ăn từng miếng nhỏ nhai kỹ nuốt chậm.
Cháo nóng hầm hập vào bụng, cả người liền ấm lên, Mạnh Vãn Đào cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Nàng vừa nhớ tới Mạnh gia, vừa nói với Tiểu Từ: "Ăn cơm trước, cơm nước xong sẽ nói với em."
Tiểu Từ cũng nhiều bữa không ăn, hai ngày nay lại ngày đêm chiếu cố Mạnh Vãn Đào, vừa mệt vừa đói, nghe nói như thế, liền không phân tâm nữa, chuyên tâm ăn.
Nàng vừa ăn vừa nghĩ trong lòng, cháo thịt băm này thật ngon, tiểu thư rốt cục cũng có khẩu vị rồi. Đợi lát nữa, nàng nghĩ cách đến phòng bếp vụng trộm lấy một ít về cho tiểu thư ăn.
Sau khi ăn cơm tối, trán Mạnh Vãn Đào chảy một tầng mồ hôi, sắc mặt cũng hồng hào một chút, tuy rằng trên mặt vẫn mang theo bệnh trạng, nhưng cả người trông có tinh thần không ít.
Nàng buông chén, phân phó Tiểu Từ: "Đi lấy kéo tới."
Tiểu Từ đang thu dọn bàn, nghe nói như thế, tay run lên, bát liền từ trên bàn lăn xuống, nếu không phải Mạnh Vãn Đào nhanh tay mắt lẹ tiếp được, sợ là đã vỡ rồi.
"Tiểu thư, người cần kéo làm gì?" Tiểu Từ vẻ mặt khó hiểu, còn mang theo vài phần cẩn thận.
Không phải còn muốn tìm tự sát chứ?
Cũng không thể được!
Chết tử tế cũng không bằng sống tiếp, cuộc sống tóm lại vẫn có thể trôi qua mà!
Nếu không được, thì nàng còn có thể vào bếp ăn vụng!
"Không làm chuyện ngu ngốc gì đâu." Thấy nàng như vậy, Mạnh Vãn Đào nhịn không được nở nụ cười, đưa chén cho nàng: "Nhanh lấy ra, chậm trễ nữa, sẽ không còn kịp nữa."
Tiểu Từ tính tình vốn hơi mềm yếu, tuổi lại nhỏ, mà hạ nhân ở Mạnh phủ thì có ai là người tốt?
Đến Mạnh Vãn Đào cũng bị những người kiêu ngạo tùy ý khi dễ nàng, huống chi nàng chỉ là một tiểu nha hoàn, nên nhiều năm qua, lá gan nàng càng ngày càng nhỏ, đương nhiên điều này cũng không thể trách nàng.
Chủ yếu vẫn là trên dưới Mạnh phủ không có ai là người, nguyên thân tính tình lại nhu nhược, không dám phản kháng, nên chủ tớ hai người mới bị khi dễ đến tận bây giờ.
Nghe nàng nói như vậy, lúc này Tiểu Từ mới đi tìm trong giỏ may vá, rất nhanh, liền cầm kéo tới.
Mạnh Vãn Đào vén ống tay áo bên trái lên, lộ ra cổ tay nhỏ yếu tái nhợt.
Tiểu Từ bị dọa rồi: "Tiểu thư!"
Mạnh Vãn Đào ý bảo nàng nhỏ giọng một chút, sau đó dưới ánh mắt hoảng sợ của Tiểu Từ, đem kéo đặt vào cổ tay, kẹp vào trong vòng tay bạc đeo trên cổ tay.
Nàng hít sâu một hơi, khí lực toàn thân đều tập trung ở tay phải, mất rất nhiều sức, mới có thể cắt ra một lỗ hổng trên vòng tay.
Lúc này Tiểu Từ mới nhận ra Mạnh Vãn Đào muốn làm gì, đang định mở miệng thì bị Mạnh Vãn Đào dùng ánh mắt ngăn lại.
Cái vòng tay bạc này là nguyên thân mẫu thân cho nàng, cũng là vật duy nhất mà mẫu thân để lại cho nàng, sau tuổi trăng tròn vẫn đeo, bởi vì thời gian lâu, nên không tháo ra được, hơn nữa nàng vẫn đeo bên người, nên cũng không bị hạ nhân lấy đi.
Mạnh Vãn Đào đem vòng tay đã tháo xuống nhét vào trong tay Tiểu Từ, lại vẫy vẫy tay với nàng: "Em lại đây, ta nói cho em biết!"
Tiểu Từ tuy còn có chút hoảng sợ, nhưng nàng từ trước đến nay đều nghe lời tiểu thư, liền tiến lại gần.
Nghe xong phân phó, Tiểu Từ trợn tròn mắt.
Mạnh Vãn Đào vỗ vỗ bả vai nàng, vẻ mặt ôn hòa: "Mau đi đi, muộn rồi trời sẽ tối, trên đường không dễ đi."