Vân Lan cũng hiểu được, phủ Thừa Dự Bá là một gia tộc cao quý như vậy, đương nhiên là không muốn liên quan gì đến người có xuất thân như nàng, cho dù bị hạ nhân chế nhạo, nàng cũng không cảm thấy có vấn đề gì, bởi vì sợ mình thường xuyên xuất hiện cũng không phải chuyện tốt đối với tiểu Mạnh Vãn Đào, sau đó nàng cũng chỉ nhờ người tặng đồ, cũng không xuất hiện nữa.
Thẳng đến khi phủ Thừa Dự Bá thông báo tam tiểu thư trong phủ bẩm sinh đã khuyết tật muốn đưa đi đến thôn trang thượng ngoại ô kinh thành để tĩnh dưỡng, Vân Lan mới lo lắng đến mức nàng tới cửa nhỏ Mạnh phủ đợi suốt đêm, người gác cổng cũng không cho nàng đi vào, vẫn là Tống Thanh Sơn an ủi nàng, sau này nàng đến thôn trang thượng, nội quy sẽ không nghiêm khắc như ở phủ Thừa Dự Bá, có lẽ có thể tới thăm, Vân Lan lúc này mới rời khỏi cửa Mạnh phủ.
Mạnh lão phu nhân thập phần ghét bỏ xuất thân của Phượng Tiêu, cũng rất không thích nữ nhi mà Phượng Tiêu sinh ra, nếu không phải thánh thượng hạ chỉ, bà ta thậm chí cũng không muốn nhận tôn nữ này, sau khi miễn cưỡng thừa nhận, chỉ có thể đưa nàng đi thật xa, cố gắng phủi sạch quan hệ giữa Mạnh gia và Phượng Tiêu. Vân Lan tới cũng bị chặn cửa suốt đêm, lại chọc lão phu nhân còn chưa nguôi giận, cũng bởi vậy, sau khi đưa Mạnh Vãn Đào đến biệt trang, nàng hạ lệnh cho Lưu ma ma, bất luận là kẻ nào đều không cho phép gặp Mạnh Vãn Đào.
Khi đó Mạnh Vãn Đào còn nhỏ, cho dù là dọn đến thôn trang ở ngoại ô kinh thành, tuy rằng quy củ không nghiêm ngặt như khi còn ở phủ, nhưng Vân Lan cũng chưa từng nhìn thấy mặt nàng.
Việc này, Tiểu Mạnh Vãn Đào còn đang còn ngu ngơ đương nhiên là không biết những chuyện này, kể cả đồ Vân Lan nhờ người đưa vào, Tiểu Mạnh Vãn Đào cũng chưa từng nhận được.
Những thứ có giá trị đều đã bị hạ nhân trong phủ lấy đi chia, không đáng giá liền trực tiếp ném đi.
Thẳng đến khi Tiểu Mạnh Vãn Đào lớn lên đến năm tuổi, Xuân nhi lớn hơn nàng hai tuổi người được trong phủ an bài tới chăm sóc nàng lén chạy ra khỏi thôn trang vô tình gặp phải Vân Lan đang đi đưa y phục cùng điểm tâm cho nàng, nàng rốt cuộc mới biết được, mình không phải không có ai yêu thương, mình còn có Lan di.
Khi đó, Huệ Đế còn tại vị, lão phu nhân dù bất mãn, hạ nhân đều không xem nàng là chủ tử, cuộc sống Tiểu Mạnh Vãn Đào vẫn còn có thể trôi qua, cũng không có thảm như sau khi lớn lên.
Sau đó khi Huệ Đế băng hà, tin tức Xuân Nhi lén gặp Vân Lan trao đổi bị phát hiện, lão phu nhân giận dữ, bán Xuân Nhi đi, trông coi Mạnh Vãn Đào nghiêm khắc hơn không ít, còn phái người lấy danh Mạnh Vãn Đào đi cảnh cáo Vân Lan.
Đến thời điểm nàng chín tuổi, Mạnh Vãn Đào mới một lần nữa có nha hoàn thiếp thân, chính là Tiểu Từ, lúc Tiểu Từ gặp nàng, chỉ mới bốn tuổi, làm sao có thể hầu hạ người khác, hai người liền nương tựa lẫn nhau mà sống.
Vân Lan chỉ cho rằng Mạnh phủ tốt xấu gì cũng là phủ Bá tước, phụ mẫu Mạnh Vãn Đào đều được thánh thượng khen thưởng, trong phủ cho dù không thích cũng sẽ không quá mức hà khắc với nàng, nhưng lại không hỏi thăm được tin tức chính xác, liền cho rằng Mạnh Vãn Đào còn có thể sống, hơn nữa Mạnh Vãn Đào dần dần lớn lên, là một thiếu nữ khuê phòng, nếu cùng nàng lui tới thân mật, tóm lại không tốt cho thanh danh của nàng, liền chỉ có thể nhờ người ta giúp đỡ, lựa chọn thời điểm nhờ người đưa một vài thứ, những lúc khác cơ bản là không xuất hiện.
Mạnh Vãn Đào lén liên lạc với Vân Lan, sau khi bị phát hiện cũng bị phạt nặng.
Phạt thể xác chỉ là thứ yếu, Xuân Nhi bị bán đi, đối với Tiểu Mạnh Vãn Đào năm ấy mới bảy tuổi mà nói, là đả kích đặc biệt lớn.
Hơn nữa Lưu ma ma bị lão phu nhân mắng chửi, chỉ có thể trút hết tức giận lên người Mạnh Vãn Đào, nàng còn nhỏ tuổi, thể xác cùng tinh thần đều gặp phải đả kích lớn, lá gan liền càng ngày càng nhỏ, cũng càng ngày càng trở nên yếu đuối.
Vết xe đổ của Xuân Nhi, hơn nữa Lưu ma ma dùng việc đưa Lan di vào đại lao đe dọa nàng, nàng liền không dám liên lạc với Lan di nữa, sợ lão phu nhân tức giận, lấy cửa hàng Vân Thôn của Lan di và lấy Lan di ra để trút giận.
Tin tức ít ỏi cùng sự yếu đuối của Mạnh Vãn Đào, dẫn đến nhiều năm như vậy cũng không gặp lại được Vân Lan, Vân Lan cũng không biết hoàn cảnh thực sự của nàng.
Sau khi Tiểu Từ lớn lên, cuộc sống chủ tớ của các nàng vốn đã rất khó khăn, đói bụng là chuyện thường xảy ra, chỉ có điều, Mạnh Vãn Đào tình nguyện đói bụng, cũng không cho Tiểu Từ đi tìm Lan di, sợ Tiểu Từ giống như Xuân nhi trước kia bị bán đi.
Nhưng hạ nhân trong phủ thật sự quá đáng, Mạnh Vãn Đào có một lần đói đến bất tỉnh, Tiểu Từ không có biện pháp, liền lén chạy ra ngoài tìm Lan di.