"Cô nương có chuyện gì?" Lý Cừ ngữ khí không thay đổi nhiều, hỏi.
Mạnh Vãn Đào bị giọng nói nhàn nhạt của hắn kích thích đến chảy mồ hôi lạnh phía sau lưng.
Xem ra là một nhà huân quý khó lường. Ngay cả người trông cửa cũng không hề tầm thường.
Chỉ mong dễ nói chuyện.
Mạnh Vãn Đào tự an ủi trong lòng một tiếng, liền lễ phép cười với Lý Cừ,"Ta là chủ nhân thôn trang bên cạnh, hôm nay tới nhận lỗi..."
Nàng chỉ vào đậu phông trên xe cút kít,"Hôm qua lúc thu đậu phộng, không chú ý nên bất cẩn thu hoạch luôn đậu phộng nhà các ngươi. Hôm nay cố ý mang theo đủ lượng đậu phộng tới để xin lỗi."
Lý Cừ nhìn chiếc xe cút kít phía sau nàng một cái.
Đồ vật phía trên kia, hắn đều đã nhìn thấy, không có gì dị thường, chỉ là...
"Mời vào."
Bên trong truyền đến một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Lý Cừ rũ mắt, nghiêng người nhường đường, nói với Mạnh Vãn Đào,"Mời."
Mạnh Vãn Đào liền vẫy tay với các nàng Tiểu Từ.
Ba người vội vàng chuyển đồ đạc trên xe xuống, cùng nhau đưa vào. Nhưng sau khi Mạnh Vãn Đào đi vào, các nàng lại bị Lý Cừ ngăn lại.
"Các ngươi không thể vào."
Mạnh Vãn Đào quay đầu lại, nhưng lại nghĩ có lẽ quy củ nơi này của bọn họ là như thế, liền ra hiệu cho các nàng Tiểu Từ là không có việc gì, chờ nàng ở cửa, nàng rất nhanh sẽ đi ra.
Đây là lần thứ hai nàng gặp Cung Giác.
Không biết nguyên nhân là lần đầu tiên ký ức qua mơ hồ, thời gian cũng quá ngắn, lúc này nàng cảm thấy thiếu niên trước mắt tựa hồ không lạnh lùng lần đầu gặp ngày đó.
Lúc này Cung Giác đang ngồi dưới hành lang, trong tay đặt một cái bếp lò nhỏ đang nấu nước bốc hơi mờ mịt. Rõ ràng là đã trào nước, nắp ấm bị nước sôi đẩy lên lập bập, Cung Giác cũng không lấy ấm xuống, để nó tiếp tục nấu.
Không biết tại sao, một màn này rơi vào trong mắt Mạnh Vãn Đào, cảm thấy quỷ dị.
Nàng nghĩ nghĩ, chỉ vào bếp lò nhỏ, nói với Cung Giác,"Nước sôi rồi."
Cung Giác ngẩng đầu nhìn nàng một cái,"Ta biết."
Mạnh Vãn Đào,"..." Ngươi biết mà ngươi còn không nhấc ấm xuống, ngươi ngốc sao?
Nhưng dù sao đây cũng là nhà người khác, bọn họ cũng không quen, nàng chỉ ngoài ý muốn tới nhận lỗi, tất nhiên cũng không tính nói thêm gì về chuyện này.
Ngay khi nàng nói rõ nguyên nhân tới đây, bỗng nhiên cảm thấy tầm mắt phía sau có chút kỳ quái. Nàng nghiêng đầu liền thấy được Lý Cừ cách đó không xa.
Nhưng Lý Cừ cũng không có nhìn nàng mà là đang nhìn thiếu niên dưới hành lang.
Hả?
Mạnh Vãn Đào cảm thấy tình cảnh trước mắt này cực kỳ quen mắt.
Thủ vệ này không phải đang giám thị thiếu niên kia đấy chứ?
Tầm mắt ở hai người băn khoăn một lát, Mạnh Vãn Đào liền càng xác định, khẳng định là như vậy!
Liền giống như Mạnh Vãn Đào, chuyển tới thôn trang sống, nhưng vẫn bị người trông chừng, căn bản không có tự do còn nhận hết khinh nhục.
Nhưng Mạnh Vãn Đào cùng lắm chỉ bị bà tử nha hoàn trông chừng, thiếu niên này lại bị một thủ vệ thân thủ bất phàm giám thị. Nghĩ tới cuộc sống của hắn, khẳng định còn khó chịu hơn so với Mạnh Vãn Đào lúc trước.
Tốt xấu gì bên cạnh nàng còn có nha hoàn như Tiểu Từ, lại có thể tìm được cơ hội chạy ra ngoài trao đổi thư tín.
Thiếu niên này, bên người ngay cả một người hầu hạ cũng không có. Như vậy cũng thôi, lại còn bị nghiêm khắc giám thị như vậy, thật sự là so với nàng còn không bằng.
Nhìn dáng người hắn vẫn mong manh như vậy, sắc mặt tái nhợt, Mạnh Vãn Đào không khỏi có chút đồng tình.
Cung Giác thấy ánh mắt nàng lóe lên, tầm mắt vẫn lưu chuyển trên người hắn và Lý Cừ, trong con ngươi lạnh lùng dâng lên hàn ý nguy hiểm.
Hắn nghiêng đầu, xách ấm nước trên bếp nhỏ xuống, lúc này mới lại nhìn về phía Mạnh Vãn Đào.
Mặc dù hắn không mở miệng, Mạnh Vãn Đào vẫn hiểu ý của ánh mắt này, vội vàng tự giới thiệu.
"Ta là Mạnh Vãn Đào, chủ nhân thôn trang bên cạnh." Nàng nói rồi chỉ chỉ về hướng thôn trang, nói lại một lần lời vừa nói với Lý Cừ."Ngày hôm qua, lúc thu đậu phộng không quá chú ý, bất cẩn thu hoạch cả đậu phộng của thôn trang các ngươi. Hôm nay mới biết được, liền cố ý mang theo đủ lượng đậu phộng tới nhận lỗi."
Dứt lời, nàng động não, sau đó chạy tới cửa, mang đồ đạc vào.
Tiểu Từ các nàng không được phép vào, Mạnh Vãn Đào một mình tới lui mang ba lần mới hết.
"Cái này. ." Nàng chỉ vào đậu phộng trên đất,"Tính toán chỗ này đại khái gấp đôi sản lượng trên ruộng của các ngươi. Vì là lỗi của chúng ta, bồi thường nhiều một chút là chuyện nên làm. Ngươi... không ngại chứ?"
Cung Giác nhìn hai túi đậu phộng dưới chân nàng không chớp mắt, lại nhìn thứ nàng đang cầm trên tay.
Mạnh Vãn Đào hiểu ý,"Đây là trứng gà trong thôn ta nuôi. Trứng gà, ngươi... lấy ra bồi bổ thân thể cho ngươi."
Nói xong nàng muốn tiến lên, muốn đem trứng gà trực tiếp đưa cho Cung Giác, miễn cho bị thủ vệ hung dữ này cướp mất, hắn không được ăn.