Chương 47

Nhật Ký Quay Ngựa Của Nhiếp Chính Vương

Lăng Hựu Niên 29-11-2025 22:15:01

Hắn không ngừng xoa tay: "Buổi chiều chủ tử bảo làm đậu phộng luộc, khó lắm mới có dịp chủ tử muốn ăn, ta liền nấu một nồi lớn, nhưng chủ tử ăn một miếng liền không ăn nữa, ai, đều do ta trù nghệ không tinh, quấy rầy chủ tử đang ngon miệng, chủ tử không trách tội là tốt rồi..." Lý Cừ: "... ?" Hắn chỉ chỉ đậu phộng trong tay, hỏi lão Cung: "Là do ngươi làm?" Lão Cung mờ mịt gật đầu: "Đúng vậy!" "Chậu đậu phộng luộc do Mạnh tam tiểu thư cạnh nhà đưa tới đâu?" Lý Cừ đoán được khả năng nào đó, nhưng vẫn hỏi một câu. Lão Cung nói xong vẻ mặt kinh ngạc: "Ăn hết rồi, ta còn chưa từng thấy chủ tử thèm ăn như vậy... Lại nói, vẫn là trù nghệ ta không tinh thông, có cơ hội, ta phải học hỏi Mạnh tam tiểu thư..." Lý Cừ: "..." Sau khi trở lại phòng, Lý Cừ cũng không ăn đậu phộng nữa, lẳng lặng ngồi suy nghĩ một lát, cuối cùng lại mặc vào áo dạ hành, trong bóng đêm lần nữa ra ngoài. Sáng sớm hôm sau, sau khi Mạnh Vãn Đào rời giường vào phòng bếp làm điểm tâm, nhìn thấy sữa đậu phộng ngày hôm qua uống thừa, đang định đổ đi, lại phát hiện bát trống không. Mạnh Vãn Đào có chút kinh ngạc, nàng nhớ rất rõ ràng ngày hôm qua sữa đậu phộng thừa một bát lớn, trực tiếp đổ đi quá đáng tiếc, bởi vì canh giờ còn sớm, nghĩ trước khi ngủ có ai đó khát, hoặc là muốn uống, liền đặt ở trên thớt, nhưng thẳng đến khi ngủ, cũng không có ai lại dành bụng ra uống. Để một đêm khẳng định không thể uống, trước khi Mạnh Vãn Đào ngủ liền tính hôm sau thức dậy sẽ đổ. Nhìn bát trống, Mạnh Vãn Đào bật cười, là ai ngủ đến nửa đêm lại thèm ăn chạy đến trù phòng uống sạch sao? Thích uống tới vậy sao? Vốn định sáng nay nấu cháo ngũ cốc, nếu đã thích với sữa đậu phộng như vậy, Mạnh Vãn Đào dứt khoát lại xay đậu phộng. Cũng may đậu phộng đều tươi, không cần ngâm nước trước, chỉ cần lột vỏ rửa sạch là được. Bánh nhân thịt chay làm từ món chính. Vỏ bánh nhân thịt chính là một miếng bột to bằng vỏ sủi cảo, trước tiên là nhào bột, sau khi để bột nghỉ xong, cuộn thành sợi, cắt thành bột đều, rồi cán thành bột. Nhân dùng cà rốt, bầu cùng trứng gà. Cà rốt và bầu rửa sạch thái sợi, bốn quả trứng gà cho vào trong bát thêm chút muối dùng đũa trộn đều, nồi nóng cho dầu, trứng gà đổ vào trong nồi, xào thành màu vàng kim cho ra ngoài thái nhỏ, sau khi trộn với cà rốt và bầu sợi thêm gia vị trộn đều, nhân bánh chay tươi liền trộn xong. Sau đó là làm bánh. Làm đủ vỏ với lượng nhân bánh, cuộn dọc hai bên cạnh như cách làm sủi cảo, sau đó bỏ vào trong nồi với lửa nhỏ chiên, lật hai mặt kịp thời, chiên tới hai mặt vàng óng ánh, là có thể ra khỏi nồi. Bởi vì phải học nấu cơm với Mạnh Vãn Đào, Tiểu Táo dậy sớm hơn mấy ngày hôm trước, trong phòng bếp ngoại trừ tiếng thái rau và dầu sôi, chính là tiếng Mạnh Vãn Đào nhẹ giọng nhỏ nhẹ truyền lại cách nấu ăn cho Tiểu Táo. Khói bếp lượn lờ, tia nắng ban mai thỉnh thoảng truyền đến một hai câu tiếng nói ôn nhu, hơi có chút hàm xúc năm tháng tĩnh lặng. Tiểu Từ cùng Đại Táo cũng không có dậy muộn, trong phòng bếp cũng không có nhiều việc cần giúp đỡ, liền ra ngoài thu hoạch đậu phộng, bóc vỏ đậu phộng cho tiểu thư tiếp tục nấu ăn. Chờ lúc ăn cơm, Tiểu Từ vui vẻ nói hôm nay họ lại có sữa đậu phộng, Mạnh Vãn Đào liền hỏi các nàng ai nửa đêm thèm ăn uống bát sữa đậu phộng thừa kia, còn dặn dò các nàng, đồ ăn thừa để lâu cũng đừng ăn, ăn vào lại xảy ra vấn đề đến tổn thương thân thể, muốn uống nói với nàng, nàng lại làm là được. Kết quả, ba người Tiểu Từ nhao nhao nói mình không có. Mạnh Vãn Đào vừa mới còn cười, nụ cười trên khóe miệng liền dừng lại. Không có? Vậy sữa đậu phộng còn thừa đâu rồi? Dựa vào mấy ngày nay ở chung, nàng cũng không có hoài nghi với lời của Tiểu Từ còn có Đại Táo Tiểu Táo nói, hơn nữa nàng lại chưa từng hà khắc với các nàng, các nàng cũng không cần thiết nói dối nàng. Nàng quay lại nhìn căn bếp. Tiểu Táo thông minh nhất, lập tức nghe ra ý trong lời của Mạnh Vãn Đào: "Không thấy sữa đậu phộng còn thừa tối hôm qua?" Mạnh Vãn Đào suy nghĩ, buổi sáng lúc nàng vào phòng bếp, phòng bếp cũng không có gì khác thường, nhẹ nhàng gật đầu: "Ừ, buổi sáng bát không còn gì, có thể là mèo hoang ban đêm chạy vào uống." Ba người nhìn nhau, nhao nhao cười rộ lên: "Nhất định là sữa đậu phộng của tiểu thư làm thơm quá, mèo hoang đều bị câu tới." Mạnh Vãn Đào cũng có chút dở khóc dở cười, tuy rằng mèo có thể ăn đậu phộng, nhưng nàng tựa hồ không có nghe nói qua việc mèo thích ăn đậu phộng còn thích uống sữa đậu phộng? Có thể là động vật nhỏ gần đây? Bên trong phòng bếp cũng không có gì khác thường, Mạnh Vãn Đào cũng không nghĩ nhiều, chỉ cố ý lấy cái bát kia ra đặt trên bệ cửa sổ bên ngoài phòng bếp, chuyên dùng để đựng cơm thừa cho đám nhóc kia ăn.