Trong thời gian hầm thịt kho tàu, Mạnh Vãn Đào lại làm trứng hấp thịt băm.
Đậu phụ thái miếng bỏ vào trong trứng gà đã đánh sẵn, cho vào nồi hấp.
Chờ hấp xong, Mạnh Vãn Đào lại cắt một miếng thịt heo mỡ nạc đan xen, cắt thành thịt băm, cho vào nồi xào cho thơm, thêm muối xì dầu, cuối cùng thêm tinh bột đã hoà với nước, tưới lên trứng hấp vừa mới ra khỏi nồi, rắc thêm chút hành hoa nhỏ, món ăn này liền hoàn thành.
Tiểu Táo không biết nấu ăn, chỉ có thể đi theo Vân Lan làm trợ thủ.
Hai người đã sớm thu dọn xong cái bàn, trứng hấp thịt băm vừa làm xong, Tiểu Táo liền nhanh nhẹn bưng lên bàn, sợ động tác chậm, sẽ bị tiểu thư ghét bỏ.
Mạnh Vãn Đào đã tự mình nấu cơm 20 năm, nên động tác ở trù phòng rất thuần thục, rất nhanh lại xào cá hương lưu đậu hũ.
Ngày thu khô ráo, cần nhuận bổ, Mạnh Vãn Đào liền làm canh củ từ.
Cuối cùng nàng lại xào rau diếp và khoai tây thái lát.
Chờ làm xong những thứ này, thịt kho tàu đã hầm kỹ, sau khi lửa lớn cạn bớt nước, là có thể ăn cơm.
Bốn món mặn một canh, mặc dù đều là chút đồ ăn gia đình đơn giản, nhưng đã đủ để cho bốn người khác ở đây trợn mắt há hốc mồm.
Vân Lan không ngờ tài nấu nướng của Mạnh Vãn Đào lại tốt như vậy.
Tiểu Từ thì vừa khiếp sợ tiểu thư sao lại làm nhiều đồ ăn ngon như vậy, lại khiếp sợ hôm nay sao có thể được ăn nhiều đồ ăn ngon như vậy.
Đại Táo và Tiểu Táo xuất thân bần hàn, ngày thường ngay cả cơm cũng ăn không đủ no, chớ nói chi là ăn thịt, vốn nghĩ vào một gia đình giàu có, cơm có thể ăn no, không nghĩ tới lại có thể ăn ngon như vậy, hơn nữa tiểu thư còn để cho các nàng ăn cùng bàn!
Mạnh Vãn Đào đã đói đến không chịu nổi, nàng bưng cơm lên, nhìn bốn người một cái, kỳ quái nói: "Nhanh ăn đi, đợi lát nữa đồ ăn sẽ lạnh, các ngươi đều không đói bụng sao?"
Bốn người lúc này mới mang theo khiếp sợ của mình bắt đầu ăn cơm.
Trời đã trễ như vậy, cửa thành cũng đóng, hôm nay Lan di liền ở lại thôn trang, vừa lúc ngày mai người làm công nàng đã mời buổi chiều ở thành sẽ đến, nên nàng hỗ trợ an bài xong thì lại trở về.
Chờ năm người thu dọn xong, tắt đèn đi ngủ thời điểm, đã là giờ hợi.
Trong thôn trang vốn cũng bởi vì chuyện hôm nay mà rất yên tĩnh, sau khi Mạnh Vãn Đào các nàng ngủ, lại càng yên tĩnh.
Tuân theo phân phó của chủ tử, Lý Cừ vẫn trông chừng Mạnh Vãn Đào, lúc này mới trở về thôn trang bên cạnh phục mệnh với chủ tử.
Cung Giác đang mang theo vết thương ở dưới đèn nhìn một xấp sổ con từ Giang Nam đưa tới.
Nghe Lý Cừ ngay cả nha đầu kia làm cơm tối món gì cũng báo cáo, Cung Giác đang xem sổ con, ngẩng đầu.
Chỉ mới trông chừng có mấy canh giờ, Lý Cừ sao cũng thành ngốc rồi?
Ngu ngốc cũng lây sao?
Ngửi thấy mùi gì đó, mi tâm hắn nhíu lại, chóp mũi cũng khẽ nhúc nhích.
Đây là... mùi thịt kho tàu?
Tầm mắt Cung Giác đánh giá trên mặt Lý Cừ.
Sao đi theo dõi người khác? Lại có thể ngửi ra mùi thịt kho tàu?
Có điều... đã lâu rồi hắn không ăn thịt kho tàu.
Một lát sau, hắn đặt bút xuống, giọng nói lạnh lùng phân phó: "Bảo phòng bếp chuẩn bị thịt kho tàu đưa tới đây."
Vì có thể quan sát thật cẩn thận nên không thể không tiến vào khoảng cách giám thị, cộng thêm gió lớn, ngửi mùi cả đêm, Lý Cừ đã sớm đói bụng, nghe nói như thế, sắc mặt nhất thời vui vẻ.
Mấy ngày nay tâm tình chủ tử không tốt, cũng không muốn ăn gì, hôm nay vậy mà lại chủ động muốn ăn!
Ăn uống no đủ, lại giải quyết chuyện lớn trong đời, hơn nữa ban ngày quả thật quá mệt mỏi, giấc ngủ này, Mạnh Vãn Đào ngủ đến đặc biệt thơm ngọt, lúc tỉnh lại trời vừa tờ mờ sáng.
Mạnh Vãn Đào không có thói quen ngủ nướng, vừa tỉnh lại liền dậy.
Tối hôm qua Lan di trở về muộn, cũng không biết nàng sẽ mang theo Đại Táo Tiểu Táo trở về, cho nên sương phòng phía đông để cho Lan di ngủ, sương phòng phía tây cho tỷ muội Đại Táo Tiểu Táo ở, Tiểu Từ thì theo nàng ngủ cùng.
"Tiểu thư sao lại dậy sớm như vậy?", Tiểu Từ vẫn còn buồn ngủ, dụi mắt mơ mơ màng màng hỏi.
"Ta không ngủ được." Mạnh Vãn Đào mặc quần áo tử tế, nhìn Tiểu Từ một cái: "Ngươi ngủ tiếp đi, chờ cơm xong ta gọi ngươi."
Hôm qua Tiểu Từ thật sự mệt muốn chết rồi, tinh thần lại căng thẳng cao độ, còn chưa ngủ đủ, nghe nói như thế, lẩm bẩm một tiếng liền ngã trở về giường.
Sáng sớm cuối thu có chút lạnh, không khí mang theo sự nhẹ nhàng khoan khoái đặc biệt của ngày thu, làm cho tâm tình người ta cũng nhẹ nhàng khoan khoái theo.
Nàng đi thẳng vào trù phòng.
Sau khi rửa mặt đơn giản, liền xắn tay áo bắt đầu nấu cơm.
Nàng định làm bánh dầu.
Từ nhỏ nàng đã thích ăn mì, đặc biệt là bánh mì.
Mì sợi nàng biết có rất nhiều chủng loại, khi còn bé thấy những hài tử khác được ăn ngon, mà nàng không có tiền mua, cũng chỉ có thể tự mình ở nhà nghịch tự mình làm, chờ lớn lên một chút, ngày nghỉ nàng sẽ đi làm thêm trong nhà máy kiếm chút tiền, nhưng vẫn thích tự mình làm.