Chương 27

Nhật Ký Quay Ngựa Của Nhiếp Chính Vương

Lăng Hựu Niên 29-11-2025 22:06:10

Nàng vụng trộm hỏi tiểu thư, có phải bởi vì chuyện ngày hôm qua hay không? Tiểu thư cũng không nói gì. Nhưng chính từ sự im lặng của tiểu thư mà nàng ấy đã hiểu được ý của tiểu thư. Nhất định là lão phu nhân! Tiểu thư dù thế nào cũng là tiểu thư, người bên ngoài ai dám hạ độc thủ với tiểu thư trong phủ! Nàng vừa khổ sở thay tiểu thư, vừa lo lắng hãi hùng, sợ các nàng tránh được một kiếp, lão phu nhân vẫn không buông tha các nàng, lại sử dụng chiêu khác, nàng nghe những bà tử làm công trong thôn trang trong lúc tán gẫu đã nói qua, người ở nhà cao cửa rộng huân quý, kỳ thật cũng chẳng thiếu chuyện xấu xa, chỉ là trông quang vinh ngăn nắp thể diện mà thôi. Nàng sợ những chuyện xấu xa trong nhà huân quý từ trong miệng bà tử kia rơi xuống trên đầu tiểu thư, cho nên lúc vừa mới thấy Thúy Bình tới, nàng cực kỳ sợ hãi. Thấy bà tử kia cũng không chú ý các nàng, Tiểu Từ mới dịch ra một chút. Mạnh Vãn Đào đứng lên, vỗ vỗ bụi trên người, nói với Tiểu Từ: "Ngươi có đói bụng không?" Tiểu Từ cũng đứng lên theo. Hai người chỉ mặc đơn y trên người, vừa đứng lên, không có chăn bông bao bọc, thật đúng là có chút lạnh. Nàng rùng mình một cái, gật gật đầu. Tối hôm qua chỉ ăn một cái bánh bao, quả thật đói bụng. Mạnh Vãn Đào giúp nàng lấy xuống một mảnh lá rụng dính trên tóc: "Chờ giải quyết xong việc này, ta dẫn ngươi vào thành ăn ngon." Vốn nhìn tiểu thư đi chân trần, giày cũng không có, còn cả bộ dáng mặt xám mày tro, Tiểu Từ còn đang rất khổ sở, nhưng nghe đến lời này, liền lập tức nhếch miệng cười. "Ừm!" Nàng gật đầu thật mạnh. "Tam tiểu thư." Bà tử còn đang đẩy đống tro tàn ở bên kia đột nhiên dừng lại, nhìn hai người: "Nơi này tại sao lại bị cháy vậy? Người có bị rơi mất đồ gì quý không?" Mạnh Vãn Đào sờ sờ chuỗi ngọc trên cổ, cũng may ngày hôm qua nàng cảm thấy cái nhìn lão phu nhân dành cho nàng không quá đúng nên lúc ngủ cũng không tháo chuỗi ngọc này xuống. Bà tử kia hỏi xong, tiếp tục cầm cái gậy móc. Mạnh Vãn Đào nhìn nàng ta một lát, liền suy nghĩ cẩn thận. Loại chuyện phóng hỏa giết người này, dù ở triều đại nào đi nữa thì cũng là một đại án nghe rợn cả người. Lão phu nhân thật sự không chứa chấp được nàng, nhưng loại chuyện này cũng không dám làm lộ ra. Trước mắt xem ra, bà tử này không biết. Mà Thúy Bình vừa nãy tất nhiên là biết, không chỉ biết mà còn có tham dự trong đó. Nàng hiện tại thế đơn lực bạc, hơn nữa nếu các nàng đã dám trắng trợn xuống tay như vậy, tất nhiên đã sớm an bài thỏa đáng, chứng cớ nên tiêu hủy chắc chắn cũng đã tiêu hủy hết rồi, hiện tại nàng không bị sao, nếu thật sự nháo lên, một câu trời hanh vật khô, chủ tớ các nàng dùng lửa không thỏa đáng gây nên chuyện ngoài ý muốn, nàng cũng không thể chiếm được công đạo gì. Việc này, trước tiên nàng sẽ nhớ kỹ. Hiện tại không làm được gì, không có nghĩa là cả đời này nàng cũng không làm được gì. "Đừng lật nữa." Mạnh Vãn Đào phẩy phẩy tro tàn bị gió thổi tới trước mặt, nói với bà tử: "Không có đồ quý giá gì." Nói xong, nàng lại hỏi một câu: "Người trong thôn trang ở đâu? Tối hôm qua đều dời hết ra ngoài rồi sao?" Bà tử kia là mấy năm gần đây mới đến phủ Bá tước làm việc, cũng không hiểu rõ tình huống của Mạnh Vãn Đào ở trong phủ rốt cuộc như thế nào, nghe nàng hỏi, liền trả lời: "Ngoại trừ mấy người ở bếp, đều dời ra ngoài." "Lão phu nhân thích nơi yên tĩnh." Bà tử kia chống gậy trong tay, cách tro tàn xa một chút, nghỉ xả hơi: "Người ở trong thôn trang cũng quả thật quá hỗn tạp, có cả người ở lần người làm công, cũng không có thời gian an bài từng người, vậy nên đều dời hết ra ngoài trước, chờ lão phu nhân trở về phủ, lại dời trở về là được, cũng không ảnh hưởng gì." Nàng gật đầu với bà tử kia, tỏ rõ cảm kích, sau đó nói với Tiểu Từ: "Đi thôi, theo ta đi thỉnh an lão phu nhân." Tiểu Từ bối rối, vội vàng đuổi theo tiểu thư đã nhấc chân đi về phía sân lớn hỏi: "Tiểu thư không rửa mặt sao?" Mạnh Vãn Đào cũng không quay đầu lại: "Cứ như vậy đi thỉnh an." Tiểu Từ không hiểu Mạnh Vãn Đào có tính toán gì, chỉ có thể nghe lời đi theo phía sau nàng. Lão phu nhân rốt cuộc đã lớn tuổi, hôm qua đi xe mệt nhọc, vốn đã có chút mệt mỏi, lại bị Mạnh Vãn Đào chọc giận một trận, tinh thần lại càng kém. Chu ma ma đi theo lão phu nhân lâu như vậy, tất nhiên hiểu được suy nghĩ trong lòng lão phu nhân, nhìn ra lão phu nhân không chấp nhận tam tiểu thư, liền chủ động đề nghị vì lão phu nhân phân ưu, lão phu nhân cứ an dưỡng là được. Lão phu nhân tất nhiên sẽ tin nàng, cũng không hỏi nàng sẽ làm như thế nào, liền đồng ý. Nghĩ đến Chu ma ma vẫn luôn làm việc gọn gàng lưu loát, sau một giấc này, tất nhiên nghĩ đã có thể giải trừ mối họa trong lòng, lại không nghĩ tới, mới vừa mở mắt tỉnh táo một lát, chợt nghe được Chu ma ma đến cáo tội, chuyện bị phá hỏng.