Đương nhiên lời này hắn chỉ dám nói trong lòng.
Không làm tốt truyện chủ tử phân phó, chính là do hắn không đủ năng lực.
Cho đến khi mồ hôi lạnh chảy từ trán xuống cằm, hắn mới nghe thấy một giọng nói trong trẻo như suối từ phía sau tấm bình phong truyền đến:
"Vậy thì tiếp tục điều tra."
Nam tử áo dạ hành như được đại xá, dùng sức ôm quyền: "Thuộc hạ tuân mệnh, thuộc hạ nhất định không phụ chủ tử phân phó."
Dứt lời, hắn như chim ưng đêm, lặng lẽ biến mất trong bóng đêm.
Sau khi bóng người màu đen kia hoàn toàn biến mất, bóng người bất động sau bình phong cuối cùng cũng cử cử động.
Hắn giơ tay lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng đẩy vòng tay trước mặt.
Mi tâm hơi giật giật, một lát sau, buông tay, vòng tay bạc trở về chỗ cũ.
Sau một lúc lâu, hắn cười khẽ một tiếng.
Nhiều năm như vậy còn có thể gặp lại, kỳ lạ.
Tiếng cười vang lên, căn phòng này không còn vang lên một âm thanh nào nữa.
Mà bên này, Mạnh Vãn Đào đang ngủ say căn bản cũng không biết, cách nàng không xa, có người đang nhìn chằm chằm vòng tay cứu mạng của nàng và nghiên cứu nó.
Mặc dù ngủ say, nhưng Mạnh Vãn Đào ngủ không an ổn, từ lúc nhắm mắt lại vẫn luôn nằm mơ.
Đôi khi nàng mơ thấy bản thân ở thời hiện đại trước khi xuyên qua, trong chốc lát lại mơ thấy mình đang mặc đồ cổ trang bị người đuổi giết, trong chốc lát lại mơ thấy một khung cảnh hỗn loạn đan xen giữa thời hiện đại và cổ đại...
Đang mơ, chóp mũi Mạnh Vãn Đào ngửi thấy mùi gì đó cháy khét, nàng còn cảm giác trước mắt dường như có ánh sáng gì đó đang lập lòe, nàng rất hoang mang, cũng rất mệt mỏi, vốn định trở mình mặc kệ tiếp tục ngủ, nhưng cuối cùng vẫn cố gắng chống đỡ cơn buồn ngủ mở mắt ra, mơ mơ màng màng nhìn thoáng qua.
Cái nhìn này lập tức khiến Mạnh Vãn Đào sợ hãi tỉnh lại.
Đập vào mắt là ánh lửa ngút trời.
Căn nhà nhỏ này của nàng đã bị chôn vùi trong biển lửa.
Ngọn lửa đang lan từ cửa vào bên trong.
Mạnh Vãn Đào vội vàng ngồi dậy liều mạng đẩy Tiểu Từ còn đang ngủ say.
"Dậy đi, dậy đi!"
Hôm nay Tiểu Từ thật sự là mệt muốn chết, đang nằm mơ gặm móng heo, nghe được tiếng la của tiểu thư, mơ mơ màng màng mở mắt.
"Cháy rồi, mau tỉnh lại đi!"
Tiểu Từ còn chưa tỉnh táo, trực tiếp bị dọa ngã lăn trên mặt đất, sau đó ùng ục bò dậy theo bản năng đỡ Mạnh Vãn Đào.
Thế lửa khẩn cấp, không kịp nhiều lời, lúc này Mạnh Vãn Đào xách chăn trên giường lên, trùm lên mình và Tiểu Từ
Trong lòng nàng rất hoảng, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, nói với Tiểu Từ đang run rẩy: "Chúng ta dùng chăn bông chắn lửa, ta đếm một hai ba thì cùng nhau lao ra ngoài."
Tiểu Từ hoàn toàn không có chủ ý, chỉ không ngừng gật đầu.
Mạnh Vãn Đào sợ Tiểu Từ sẽ bị dọa đến thất thần chạy không nổi, lại cố ý dặn dò một phen: "Ngươi nhất định phải nhớ kỹ, đợi lát nữa xông ra ngoài, bất kể xảy ra chuyện gì, cũng chỉ cần cúi đầu xuống, không được dừng lại, cũng không được phép quay đầu lại!"
Tiểu Từ cực kỳ sợ hãi, gật đầu thật mạnh: "Vâng, vâng!"
Mạnh Vãn Đào nhìn chằm chằm vào ngọn lửa trước cửa, nắm chặt chăn trên đỉnh đầu: "Một, hai, ba... xông lên!"
Dứt lời, hai người liền kiên trì lao về phía cửa.
Thế lửa lớn, tuy rằng đội chăn, nhưng hơi nóng thiêu đốt vẫn xông về phía hai người.
Đau quá.
Bởi vì còn đang ngủ, hai người đều đi chân trần, dưới chân cũng bị bỏng rất đau.
Nhưng hai người đều cắn răng, ai cũng không kêu đau, cũng không dám ở lại lâu hơn mà lao ra khỏi biển lửa.
Mặc dù vọt ra, nhưng thế lửa quá lớn, lưỡi lửa vẫn làm cho hai người bị bỏng mấy chỗ.
Vì Tiểu Từ chạy chậm hơn nên ống quần của nàng ấy cũng bị bén lửa.
Mạnh Vãn Đào phản ứng cực nhanh, vừa lao ra nàng liền dùng sức quăng chăn bông ra ngoài, dập tắt một chút lửa trên người trước, nhìn thấy ống quần của Tiểu Từ bị cháy, trực tiếp nhào tới, ôm nàng ấy lăn vài vòng trên mặt đất, cuối cùng cũng dập tắt được lửa.
Sau khi dập tắt lửa trên người, nàng lại xông lên cầm cái chổi quét rác cách đó không xa, dập tắt lửa trên chăn bông.
Sau khi dập tắt lửa trên chăn bông, Mạnh Vãn Đào lúc này mới tỉnh táo lại, trực tiếp ngã ngồi dưới đất, ngơ ngác nhìn căn phòng đã hoàn toàn bị nhấn chìm trong biển lửa trước mặt đến xuất thần.
Tiểu Từ đến cùng cũng chỉ có mười tuổi, nàng thật sự rất sợ hãi, lúc tiểu thư ôm nàng lăn lộn trên mặt đất, nàng hoàn toàn ngu ngốc, thậm chí còn nhìn tiểu thư một mình chữa cháy chăn bông, nàng cũng không có bất kỳ phản ứng gì.
Ngơ ngác ngồi một lúc lâu, cuối cùng trong gió lạnh rùng mình một cái, hoàn toàn phản ứng lại rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Sau khi biết chuyện gì xảy ra, nước mắt nàng ấy lập tức rơi xuống, vì tay chân còn yếu nên không thể đứng dậy nên dùng cả tay và chân bò về phía Mạnh Vãn Đào.