Quả nhiên là cái thứ không công khai được, tuy chưa từng ôm hy vọng gì với nàng, nhưng lớn lên như vậy, một chút dáng vẻ tiểu thư khuê các cũng không có, lại còn thiếu tôn trọng, thật sự làm cho bà chán ghét đến cùng cực.
"Không cần." Lão phu nhân lạnh lùng mở miệng.
Nha hoàn chờ bên ngoài lập tức mang ghế mềm đi vào, Chu ma ma nhanh chóng đỡ lão phu nhân ngồi xuống cạnh bình phong.
"Nói đi." lão phu nhân cũng không muốn nán lại chỗ này lâu, đi thẳng vào vấn đề nói: "Có chuyện gì mà nhất định phải gặp ta cho bằng được?"
Mạnh Vãn Đào cũng không quanh co lòng vòng, nói thẳng: "Ta muốn tài sản riêng của phụ thân ta, còn có di vật nương ta để lại cho ta lúc qua đời, không giới hạn trong y phục trang sức, còn có cửa hàng trang trại trên danh nghĩa nương ta."
Tốt xấu gì năm đó Phượng Tiêu cũng là diễm quan quần phương, lại được Mạnh Tư Nhưỡng chuộc thân, trong tay dĩ nhiên không có khả năng không có tài sản bên người.
Ngược lại, nàng không chỉ có mà còn có không ít, những thứ này đều là Lan di trộm nói cho nàng biết.
Nếu như nương nàng không bán lấy tiền mặt và tài sản thì hẳn là sẽ có hai mảnh ruộng tốt, một cửa hàng tơ lụa, còn có một cửa hàng son phấn.
Về phần tiền mặt có bao nhiêu, Lan di cũng không rõ ràng lắm, nàng cũng không đề cập tới.
Nàng cảm thấy tiền mặt trong tay nương nàng cũng sẽ không ít, nhưng đây là chuyện không dễ xác định, hơn nữa nàng đi theo tới biên quan, bên kia cằn cỗi gian khổ, mấy năm đó, phỏng chừng cũng tốn kém không nhiều lắm.
Cách xa như vậy, nương nàng lại chưa từng nghĩ tới cả đời đều ở lại biên quan, hơn nữa nàng ở kinh thành cũng không có thân thích, quan hệ tốt nhất đáng tin cậy nhất chính là Lan di, nếu thật sự muốn bán tài sản lấy tiền mặt, nàng đang ở biên quan xa xôi, chuyện bên này, tất nhiên cần Lan di giúp đỡ lo liệu, Lan di không qua tay việc này, vậy những tài sản này tất nhiên không được bán lấy tiền mặt.
Không ai ở biên quan dám nuốt di vật của những người trung liệt mà bệ hạ hạ chỉ khen thưởng.
Những thứ này, cũng chỉ có thể rơi vào trong tay Mạnh phủ.
Có ở trong tay lão phu nhân không, nàng không biết, nhưng lão phu nhân nhất định biết rõ.
Thấy sắc mặt lão phu nhân khẽ đổi, Mạnh Vãn Đào yên tâm, nàng quả nhiên biết.
"Đừng nói ngươi chỉ là một nữ tử." Lão thái thái càng chán ghét đứa cháu gái này chỉ vì một ít tiền mà làm ầm ĩ như vậy, sắc mặt nàng càng lạnh lùng: "Có là nam tử đi chăng nữa nhưng không lập gia đình thì cũng không có đạo lí yêu cầu tài sản trong nhà."
Mạnh Vãn Đào mím môi, vẻ mặt mờ mịt: "Cái ta muốn chính là tài sản riêng nương ta để lại cho ta, sao lại coi là tài sản trong nhà rồi?"
Lão phu nhân: "..."
Mạnh Vãn Đào lại nói: "Sao bây giờ lại nói đồ nương ta để lại là tài sản trong nhà vậy? Chẳng lẽ lão phu nhân đã chấp nhận ta sao? Cho dù nương ta là người Mạnh gia, đó cũng là của hồi môn của nương ta, thế mà Mạnh gia lại nuốt cả của hồi môn của nhà gái sao?"
Lời này chạm vào vảy ngược của lão phu nhân, bà vỗ mạnh tay vịn ghế mềm, căm hận nói: "Của hồi môn gì hả! Đừng nói hươu nói vượn! Ta chưa từng thấy nương ngươi có tài sản riêng gì, nếu ngươi muốn, vậy đi tìm nương ngươi đòi đi."
Mạnh Vãn Đào bất đắc dĩ mím môi: "Nương ta đã chết, lời này của lão phu nhân thật không nói đạo lý mà."
Lão phu nhân nhìn dáng vẻ này của nàng, tức giận mà không có chỗ phát tiết, không đợi nàng tức giận, đã nghe người không có quy củ này nói: tiếp:
"Nếu lão phu nhân nói chưa từng thấy qua tài sản của nương ta." Mạnh Vãn Đào vẻ mặt bất đắc dĩ: "Vậy ta cũng chỉ có thể đi Đại Lý Tự đánh trống kêu oan, mời Đại Lý Tự hỗ trợ điều tra thử xem, tài sản trên danh nghĩa nương ta tại năm đó hiện đang ở nơi nào."
Lão phu nhân giận dữ: "Ngươi dám!"
Bà quả thật chướng mắt chút tài sản năm đó của Phượng Tiêu, nhưng bà sai người xử lý, tóm lại vẫn rơi vào tay người quý tộc, nếu thật sự muốn tra, đương nhiên sẽ tra ra được, nếu đã muốn náo loạn, phủ Bá tước cũng không thể nào mất hết mặt mũi đi nuốt tài sản riêng của nhà gái được!
"Bây giờ ta như thế này." Mạnh Vãn Đào ho khan nói, huyết sắc trên mặt càng nhạt đi một chút, lời nói ra cũng yếu ớt hơn vừa rồi rất nhiều, nhưng sự cường ngạnh trong lời nói lại không giảm chút nào: "Cũng không sống được mấy ngày, lão phu nhân cảm thấy ta còn có thể sợ cái gì đây?"
"Lão phu nhân uống một ngụm trà sâm cho ấm miệng đi ạ." Chu ma ma đúng lúc lên tiếng ngắt lời.
Tuy lão phu nhân anh minh cả đời, nhưng khi phải mình gặp phải chuyện có liên quan đến Phượng Tiêu sẽ dễ dàng mất lý trí.
Bỏ qua tài sản của Phượng Tiêu, cứ nói việc Tam tiểu thư đi Đại Lý tự cáo trạng, chỉ cần quý phủ không cho đi, nàng có thể ra khỏi thôn trang này sao?