Lão phu nhân coi trọng danh dự và thể diện nhất, cho dù có chuyện gì, cũng không cho phép người như Vân Lan xen vào.
Bà ta nhìn hai người đứng cùng một chỗ, mặt đen xì: "Câm miệng!""
"Câm miệng?" Vân Lan từ trong lời nói của Mạnh Vãn Đào đã sớm hiểu được nàng là muốn xé rách mặt, lúc này cũng không khách khí: "Sao Mạnh phủ làm được, mà người khác nói thì không được? Ta nói hạ nhân phủ này sao lại cuồng vọng như vậy, ngay cả chủ tử được thánh thượng khen thưởng cũng dám bất kính, hoá ra là do lão phu nhân ngài dung túng?"
Nói xong, nàng lại nói: "Ta cũng có quen không ít người nhà huân quý, lát nữa trở về, ta phải tìm các nàng hỏi thử, trong phủ các nàng có phải cũng giống như Mạnh phủ hay không, đều là quy củ này."
Người xuất thân từ Ỷ Lan Uyển, có không ít được quan to quý nhân quý tộc mua về làm thiếp, chuyện này cũng không phải bí mật.
Sau khi Vân Lan gả cho Tống Thanh Sơn, thì gần như không có liên hệ gì với những người trước đó, nàng cũng không thật sự muốn đi tìm các nàng nói nhảm, nói lời này, cũng chỉ đang nhắc nhở lão phu nhân, đừng quá xem thường nàng.
Phía sau nàng còn có một đám người, lão phu nhân nếu quá phận, vậy cũng đừng trách nàng làm lớn chuyện.
Sắc mặt lão phu nhân xanh mét.
Bà ta nhìn Chu ma ma một cái.
Chu ma ma hiểu rõ, ngẩng đầu liền giận dữ mắng đám nha hoàn bà tử kia: "Vừa rồi ai giữ cửa, tam tiểu thư đã mời người, tuy các ngươi không được quyết định có cho người vào hay không, nhưng tới thông truyền với ta, làm như thế nào, vậy mà cũng không biết!""
Kẻ trông cửa chính là hai bà tử, nghe được lời Chu ma ma nói, mặt sợ đến trắng bệch, vội quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Hai người nhao nhao nói không biết là do tam tiểu thư mời, chưa kịp thông truyền thì người đã xông vào.
Sự thật là gì vốn không ai để ý, Chu ma ma cũng chỉ là làm ra vẻ: "Tự đi lĩnh hai mươi côn, nếu có lần sau quyết không dễ tha!"
Xử lý xong người trông cửa, lúc này Chu ma ma mới ngoài cười nhưng trong không cười nhìn về phía Vân Lan: "Nô tài không hiểu quy củ, nhưng tam tiểu thư cũng nên biết được nặng nhẹ, nhân lúc trưởng bối không biết liền lén mời người đến quý phủ, vốn đã không đúng, tam tiểu thư tuổi nhỏ không hiểu chuyện thì phu nhân cũng nên hiểu."
Vân Lan cười một tiếng: "Ta không có trưởng bối, cũng không biết những chuyện này, nếu phạt thì cứ phạt, chuyện hôm nay ta sẽ không so đo."
Một câu nói này khiến nụ cười trên mặt Chu ma ma cứng đờ.
Lão phu nhân hừ lạnh một tiếng: "Hôm nay ta có chuyện quan trọng muốn chia sẻ với nàng, không tiện giữ ngươi lại, người đâu, tiễn khách!"
Mở miệng liền trực tiếp muốn đem người đuổi đi.
Chu ma ma thầm nghĩ, quả nhiên vẫn là lão phu nhân có cách, nàng vừa rồi thiếu chút nữa đã bị Vân Lan càn quấy quấn vào.
Bà ta tiến lên muốn để Thúy Bình đi tiễn khách...
Mạnh Vãn Đào tiến lên, đối diện với ánh mắt âm trầm của lão phu nhân, nói trắng ra: "Lão phu nhân muốn trả lại tài sản mẫu thân ta để lại cho ta khi còn sống, đương nhiên là chuyện quan trọng. Nhưng năm đó ta còn nhỏ, cũng không rõ lắm, mẫu thân ta rốt cuộc có bao nhiêu thứ, Lan di là người thân thuộc nhất với mẫu thân ta, cũng là người biết rõ nhất tài sản của mẫu thân ta, mời nàng đến là giúp ta xác nhận, chờ đến khi phân tài sản xong, ta sẽ tự đưa Lan di ra ngoài, không làm phiền đến lão phu nhân."
Nếu không có trận hỏa hoạn đêm qua, có thể nàng sẽ kiên nhẫn đợi ba ngày, nhưng bây giờ nàng không thể đợi được nữa.
Đêm dài lắm mộng, may mà thừa dịp bây giờ Lan di cũng ở đây, đem đồ của nàng cầm về hết!
Mạnh phủ chỉ xuống dốc trên con đường làm quan, nhưng của cải vẫn rất phong phú, tất nhiên sẽ chướng mắt chút tài sản kia của Phượng Tiêu.
Lão phu nhân không trả cho Mạnh Vãn Đào là bởi vì những thứ này căn bản không ở trong tay bà. Bà hận Phượng Tiêu thấu xương, căn bản không muốn thấy bất cứ thứ gì có liên quan đến nàng ta, lại rất coi thường Mạnh Vãn Đào, nhiều năm như vậy, sớm đã quên mất chuyện này.
Hiện tại bị Mạnh Vãn Đào tìm tới đòi.
Bà ta tất nhiên chướng mắt những cái gọi là cửa hàng ruộng đất kia, nhưng bà ta coi trọng thể diện của mình.
Bị Mạnh Vãn Đào dây dưa như vậy, cơn phẫn nộ của lão phu nhân chỉ nhỏ hơn một chút so với việc nhi tử của bà ta phản kháng năm đó.
Bà ta thật sự rất hối hận, vì cái gì lúc trước không nhẫn tâm hơn, trực tiếp khiến nàng chết trên đường hồi kinh.
Nếu đã chết, cũng sẽ không có nhiều chuyện phía sau như vậy, lại càng không cần chướng mắt bà ta, nhắc nhở bà ta sự bi thống của quá khứ.
Bà ta không nghĩ tới Mạnh Vãn Đào lại to gan như thế, còn bất chấp tất cả liều mạng cũng muốn nháo chuyện này lên.