Mặt trời dần lên cao, Mạnh Vãn Đào ngồi trên bờ ruộng uống nước, đang định buổi chiều khi mặt trời bớt nắng lại đến, chợt nghe thấy Tiểu Từ cùng Tiểu Táo vây quanh, cúi đầu nhỏ giọng nói cái gì mà có phải nghĩ sai rồi không, ngươi xác định sao, đây có đúng là cây cọc không?
Nàng có chút kỳ quái,"Các ngươi nhìn cái gì thế?"
Nhìn thấy cái gì vui?
Ngay tại lúc nàng đứng dậy muốn đi qua xem, Tiểu Từ cau mày đi tới,"Tiểu thư, không tốt. Hôm qua chúng ta thu hoạch nhầm đậu phộng của nhà khác."
Buổi sáng cuối thu không khí mát mẻ, gió thu khẽ khẽ lay động cây cối còn lác đác trọng ruộng. Nông trang thu hoạch vụ thu, tiêu điều lại mang theo không khí đặc biệt của thu hoạch vụ thu.
Mà ba người chủ tớ Mạnh Vãn Đào lúc này không có còn một chút vui sướng nào.
Ngay cả ba giỏ đậu phộng mới nhặt về cũng không thể làm cho các nàng sinh ra một chút vui sướng.
Chủ tớ ba người ngồi xổm thành một vòng tròn, nhìn chằm chằm cây non có chút kỳ quái đang lớn lên ở trong vòng tròn của các nàng.
"Đây chính là cây đánh mốc." Tiểu Từ khẳng định "Lúc trước ta nghe người trong thôn nói qua..."
Cây đánh mốc là một thứ đơn giản để đánh dấu ranh giới giữa hai ruộng.
Không câu nệ là loại thực vật nào, dù sao cũng chỉ là một dấu hiệu.
"... Hơn nữa, nhìn bên này..."
Tiểu Từ chỉ chỉ ruộng đất hai bên cây non,"Không giống nhau. Bên này rắc tro, bên này không có. Cái bờ ruộng này cũng rộng hơn những nơi khác, đây chính là biên giới!"
Vốn thôn trang này trống hai mẫu đậu phộng, nhưng hôm qua nhiều người, Mạnh Vãn Đào cùng Tiểu Từ lại không quá quen tình huống cụ thể bên trong thôn trang. Hơn nữa, tất cả mọi người vội vàng thu cho xong, những nông hộ kia chỉ biết là thôn trang không lớn, không nghĩ nhiều liền đem một mảnh đậu phộng nhỏ của thôn trang bên cạnh đều thu.
Mạnh Vãn Đào không nói gì, đứng lên nhìn.
Bỏ đi một mảnh ruộng nhỏ này, ruộng quả thật ngắn đi không ít. Quả thật bọn họ thu hoạch nhầm rồi.
Tiểu Từ có chút lo lắng,"Tiểu thư, làm sao bây giờ?"
Rốt cuộc thì Tiểu Táo chưa tới được mấy ngày, loại chuyện này, nàng cũng lo lắng cho tiểu thư nhưng không dám giống như Tiểu Từ, muốn nói cái gì thì nói cái đó, chỉ có thể đứng một bên khẩn trương mà nhìn Mạnh Vãn Đào.
Mạnh Vãn Đào ngẩng đầu nhìn cái sân cách đó không xa.
Trong đầu bất giác hiện lên thiếu niên tuấn tú lạnh như bang mà ngày đó nhìn thấy.
Chuyện đã đến nước này, còn có thể làm sao bây giờ?
"Bồi thường thôi." Nàng nói.
Cũng không biết thôn trang này là thiếu niên đó làm chủ hay là hộ huân quý kia làm chủ.
Nếu là thiếu niên kia... Ai, tính tình lạnh lùng như vậy, cũng không biết là có dễ nói chuyện không.
"Đi về trước." Mạnh Vãn Đào vác giỏ lên, nói với hai người,"Bây giờ sắp trưa rồi, ăn cơm xong chúng ta tới nhà nhận lỗi đi."
Tiểu Từ và Tiểu Táo liếc nhau, dường như ngoại trừ cách đó thì cũng không còn cách nào khác, chỉ mong người nhà bên cạnh là người dễ nói chuyện.
Hai người cõng sọt trên lưng đi theo phía sau tiểu thư. Rõ ràng là thắng lợi trở về nhưng trên đường trở về, chủ tớ ba người không nói chuyện. Không chỉ không nói chuyện, thần sắc còn có chút ngưng trọng.
Đại Táo đem bán hết toàn bộ trứng gà, còn bán được giá tốt. Thời điểm vui sướng trở về lại nhìn thấy biểu tình ngưng trọng của ba người, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ,"Làm sao, làm sao vậy?"
Có chuyện gì xảy ra vậy? Bầu không khí kỳ lạ như vậy?
Tiểu Táo đem chuyện thu hoạch đậu phộng sai nói cho Đại Táo, Đại Táo cũng thay đổi biểu tình ngưng trọng như các nàng.
"Không sao." Vẫn là Mạnh Vãn Đào phá vỡ bầu không khí ngưng trọng này trước,"Bồi thường là được, chúng ta cũng không cố ý. Chỉ một chút thôi, để cho bọn họ mở miệng, có thể đòi bao nhiêu đây? Ài, đều đói bụng rồi. Nấu cơm, nấu cơm."
Nói xong, nàng là người đầu tiên đi vào phòng bếp.
Tiểu Từ vội vàng chạy chậm đuổi theo.
Đại Táo cùng Tiểu Táo nhìn nhau một cái, cũng theo vào phòng bếp hỗ trợ.
Mạnh Vãn Đào điều chỉnh rất nhanh. Cho tới bây giờ nàng không phải là một người bi quan, hơn nữa đây cũng không phải là chuyện lớn gì. Chỉ là có thể sẽ hao tổn một ít tiền tài. Nếu thôn trang bên cạnh dễ nói chuyện, có lẽ cũng chỉ bồi thường đủ cái bọn họ nên có là được.
Lại nói, đây là nàng hỗ trợ thu hoạch, đỡ cho bọn họ phải đi thu hoạch.
Nếu không, trong tay nàng cũng không phải là không có bạc, không nói nàng bán vòng tay còn thừa hai lượng bạc, Lan di còn để lại cho nàng một số tiền lớn.
Thấy tâm tình Mạnh Vãn Đào tốt, trên mặt ba người cũng có chút tươi cười.
Nhất là khi nghe tiểu thư hào hứng bừng bừng nói, buổi trưa làm thịt khô nấu cơm, ba người liền càng vui vẻ.
Cơm thịt khô tương đối đơn giản, thịt khô thái lát, nấm hương cùng cà rốt rửa sạch thái hạt lựu, nấu cùng gạo là được.