Chương 21

Nhật Ký Quay Ngựa Của Nhiếp Chính Vương

Lăng Hựu Niên 29-11-2025 22:04:14

Đúng như nàng nói, nàng chết chỉ có một cái mạng mà thôi, nhưng cả đời của các tôn nhi bảo bối của bà ta đều sẽ bị hủy. Hơn nữa nàng cũng không đòi nhiều, chỉ là chút đồ vật mà nương nàng để lại, cộng thêm tài sản riêng của cha nàng. Về tài sản riêng của cha nàng, thật ra nàng chỉ nhân tiện nhắc tới mà thôi. Tài sản riêng của cha nàng cũng không nhiều, cũng vì chuyện mà lão phu nhân nói, đây là nàng để lại chỗ để mình có thể cò kè mặc cả. Đến lúc đó nàng sẽ buông bỏ phần của cha nàng ra, cũng để cho lão phu nhân buông tha cho nàng. Mạnh Vãn Đào cẩn thận nhớ lại những lời vừa nói với lão phu nhân, sau khi đảm bảo những gì cần nói đều đã nói, không bỏ sót chuyện gì mới yên tâm hơn một chút. Dựa theo tình hình trước mắt, phần thắng của nàng là rất lớn. Nghĩ như vậy, tâm trạng của Mạnh Vãn Đào cũng tốt lên rất nhiều, nàng cười với Tiểu Từ: "Chắc là vấn đề không lớn lắm." Ánh mắt Tiểu Từ sáng lên: "Thật sao! Vậy đúng là quá tốt!" Mạnh Vãn Đào lập tức nhắc nhở nàng: "Đừng vui mừng quá sớm, chuyện còn chưa làm xong, phải cẩn thận mới được." Tiểu Từ lập tức cười híp mắt gật đầu: "Tiểu thư yên tâm đi, ta sẽ." Lúc Lưu ma ma về phủ đã là buổi chiều, lão phu nhân trở về từ trong thành cũng đã hết giờ Thân, ngồi thêm một lát thì trời đã tối. Trời cuối thu, nói tối là tối. Tiểu Tứ thắp đèn dầu, bởi vì không có nhiều dầu nên ngày thường các nàng không có việc gì thì sẽ không đốt đèn, chủ tớ hai người sẽ trò chuyện trong tối lửa tắt đèn, lúc không nói chuyện thì trời tối là đi ngủ. Nhưng hôm nay, Tiểu Từ sợ tiểu thư còn có chuyện quan trọng phải suy nghĩ nên mới đốt đèn lên. Chỉ là để tiết kiệm nhiên liệu nên bấc đèn rất nhỏ, ánh sáng cũng rất tối. Nhưng dù sao tối cũng tốt hơn không có ánh đèn. Mạnh Vãn Đào nhìn Tiểu Từ cẩn thận che chở đèn dầu, đúng là ánh lửa to như hạt đậu. Tiểu Từ ngồi xổm bên chân Mạnh Vãn Đào, một lát sau, nàng nói: "Tiểu thư, nếu không thì sáng mai ta sẽ lén ra ngoài đi tìm Lan di?" Nàng có hơi bất an. Sợ tiểu thư chịu thiệt. Mạnh Vãn Đào không biết lão phu nhân có hậu chiêu gì hay không, nhưng bây giờ nói những chuyện này cũng vô ích, nàng nói: "Chờ xem, không vội." Nói cho cùng, chẳng qua là Lan di có chút giao tình với nương của nguyên thân, không có liên quan trực tiếp đến nàng, nếu không phải quá bất đắc dĩ thì nàng cũng không muốn động đến nàng ấy. Đặc biệt là Vân Lan và Tống Thanh Sơn, khó khăn lắm bọn họ mới thoát khỏi một ít ảnh hưởng của Ỷ Lan Uyển sau ngần ấy năm, cuộc sống mới yên ổn hơn chút, nàng làm như vậy sẽ lại kéo hai người liên lụy vào chuyện bẩn thỉu trong phủ Bá tước, tất nhiên sẽ phải khui chuyện năm đó ra trước mặt mọi người, cái này thật sự không phải là chuyện tốt đối với hai người bọn họ. Nếu lại liên lụy bọn họ thì Mạnh Vãn Đào sẽ rất áy náy, hiện tại chỉ mượn danh tiếng của bọn họ để nhiễu loạn tâm tư lão phu nhân một chút, đã coi là tốt lắm rồi. Nghe tiểu thư nói như vậy, Tiểu Từ cũng không tiếp tục đề nghị. Tối nay không trăng không sao, bên ngoài trời rất tối, không thể nhìn thấy dãy núi dài ở xa xa, Mạnh Vãn Đào nhìn bóng tối ngoài cửa sổ, đoán rằng muộn như vậy thì chắc chắn lão phu nhân sẽ không trở về thành, vậy không biết sáng sớm ngày mai nàng ta sẽ tính toán như thế nào, ít nhiều cũng phải có chút dấu hiệu, nàng sẽ chờ xem tình hình sáng mai rồi tính tiếp. Đang suy nghĩ, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, theo sau là một giọng nói xa lạ: "Tam tiểu thư." Mạnh Vãn Đào và Tiểu Từ liếc mắt nhìn nhau, sau đó, Mạnh Vãn Đào ra hiệu cho Tiểu Từ lên tiếng. Tiểu Từ được sai khiến, cũng không đi ra ngoài, chỉ hỏi vọng ra bên ngoài: "Là ai?" "Ta là người bên cạnh lão phu nhân." Người nọ ở bên ngoài trả lời: "Hôm nay trời đã tối, người trong thôn trang quên không đưa cơm tối cho tam tiểu thư, Chu ma ma nói ta đưa tới cho tam tiểu thư." Mạnh Vãn Đào cảm thấy có chút kỳ lạ, nàng gật đầu với Tiểu Từ. Tiểu Từ vội đứng dậy đi ra ngoài: "Vậy ngươi vào đi." Đi vào là một nha hoàn xa lạ, nhưng nhìn quần áo trên người nàng ta, đúng là có quy chế của một nha hoàn. Tiểu Từ nhận lấy hộp thức ăn từ trong tay nàng ta, nghĩ, người khác đã tự mình đưa tới, dù sao cũng phải cảm ơn một câu nên đã hành lễ với nàng ta: "Không biết nên gọi tỷ tỷ là gì, Tiểu Từ thay tam tiểu thư cảm ơn tỷ tỷ." Nha hoàn kia cũng không nói tên mình, nói: "Ta chỉ làm theo phân phó, không cần cảm ơn, nếu đã đưa đến rồi thì ta xin về trước báo cáo, tam tiểu thư nhớ ăn lúc còn nóng." Dứt lời, nàng ta liền xoay người rời đi. Thái độ này quái dị không thể diễn tả được.