Hứa với Tiểu Táo, lúc Mạnh Vãn Đào làm trứng xào rau chân vịt, liền vừa làm vừa giảng giải những thứ cần chú ý cho Tiểu Táo, lúc nào cho dầu, lúc nào xào, lúc nào thêm muối vân vân.
Tiểu Táo nghe rất chăm chú, vừa nghe vừa ghi nhớ trong lòng, Mạnh Vãn Đào nhìn bộ dáng chuyên chú của nàng cảm thấy buồn cười: "Chờ lát nữa ngươi tự làm thử, nấu cơm nhớ chú ý xúc cảm, làm nhiều lần, sẽ không cần người khác dạy, tự mình sẽ biết."
Rau chân vịt và trứng gà đều đã chín, trong lúc nói chuyện, một đĩa rau chân vịt xào trứng gà liền xào xong.
"Đi xem bọn Tiểu Từ đã về chưa." Mạnh Vãn Đào múc đồ ăn ra, dặn dò Tiểu Từ: "Có thể ăn cơm."
Cháo bát bảo cũng nấu vừa đủ, số củi còn dư trong này đã đủ rồi, Tiểu Táo đáp một tiếng, thu dọn đống củi rải rác trước bếp chỉnh tề chạy đi tìm hai người kia.
Mạnh Vãn Đào nhìn trước bếp đã dọn dẹp sạch sẽ, nở nụ cười.
Cháo bát bảo lại đun trong nồi thêm một lát là có thể ra nồi, nghe được tiếng bước chân, Mạnh Vãn Đào liền mở nắp nồi múc cháo.
Vừa múc đến chén thứ hai, Tiểu Từ liền vẻ mặt quỷ dị chạy tới, tiến đến bên tai nàng thần thần bí bí nói: "Tiểu thư, ta, ta vừa mới trở về phòng thay quần áo, phát hiện dưới giường có rất nhiều bạc!"
"Hả?" Mạnh Vãn Đào quay đầu nhìn nàng.
Tiểu Từ gật đầu: "Bạc! Rất nhiều!"
Mạnh Vãn Đào để thìa xuống, Tiểu Từ liền lấy một bao bạc từ trong ngực ra cho nàng xem.
Là năm thỏi bạc.
Mỗi thòi mười lượng, tổng cộng 50 lượng.
Thấy Mạnh Vãn Đào nhíu mày, Tiểu Từ vừa khẩn trương vừa hưng phấn hỏi: "Tiểu thư, có phải lúc bọn họ đi quá gấp gáp, bỏ lại không?"
"Không phải." Mạnh Vãn Đào nói: "Cất đi, là Lan di cho."
Tiểu Từ mơ hồ rồi.
Nhìn nàng như vậy, Mạnh Vãn Đào buồn cười nói: "Cái sân kia, ngoại trừ đồ dùng trang trí không di chuyển được, còn có cái gì đặc biệt đáng giá để lưu lại sao?"
Tiểu Từ nghĩ cũng đúng, nàng nếu có 50 lượng bạc, khẳng định đến lúc đó sẽ mang theo, làm sao quên được!
"Ngươi không phát hiện." Mạnh Vãn Đào lại nói: "Khăn gói bạc là của Lan di à?"
Mạnh Vãn Đào cảm thấy có chút ấm áp, lại có chút cảm khái.
Lan di sợ nàng không nhận, mới cố ý đặt bạc dưới giường, dụng tâm lương khổ.
Tiểu Từ: "..."
Nàng nhìn kỹ một chút, cũng không có nhìn ra, bởi vì Tiểu Từ căn bản cũng không nhớ rõ khăn của Lan di có dạng gì.
Nhưng tiểu thư nói phải, vậy khẳng định là đúng, phòng kia của nàng ấy, ngày đó cũng để cho Lan di ở một đêm.
"Vậy..." Nàng chần chờ nói: "Bạc này, lấy sao?"
Mạnh Vãn Đào nghĩ nghĩ: "Cất đi."
Lan di một mảnh dụng tâm, nếu nàng cứ như vậy đưa về thì quá khách khí. Nhưng mà, không chỉ số tiền này, những thứ Lan đi làm cho nàng hai ngày trước cũng thế, nàng đều sẽ nhớ kỹ, không chỉ phải trả mà còn phải trả gấp bội.
Nàng cầm bạc trong tay, nói với Tiểu Từ: "Em sắp cơm ăn trước đi. Ta đi cất tiền trước."
Tiểu Từ vội gật đầu.
Chờ khi đem bạc cất kỹ, cơm đã bưng lên bàn.
Cháo bát bảo ngọt ngào thơm nồng, mặc dù không thêm đường nhưng có thêm táo đỏ, cũng đã đủ thơm ngọt.
Cà rốt sợi sợi thuôn dài, vừa ngon vừa đẹp mắt. Rau chân vịt xào trứng, nhẹ nhàng khoan khoái ngon miệng. Bốn người ăn đến lòng đầy thỏa mãn.
Sau bữa sáng, Mạnh Vãn Đào bảo Đại Táo đi chợ nhỏ ở trấn cách đó không xa bán trứng gà, lại mua chút thịt heo về.
Lan di mặc dù để lại bạc cho nàng, nhưng bạc này có thể không động thì trước hết sẽ không động, giữ lại dùng khi khẩn cấp. Thôn trang có sản xuất, trước hết phải dựa vào những cái này, tận lực tự cung tự cấp.
Chuồng gà phía sau nuôi không ít gà, mỗi ngày đều đẻ trứng. Bốn người các nàng ăn không được bao nhiêu. Những thứ như trứng gà này cũng không để được lâu, không bằng trước đổi lấy chút bạc để tiêu dùng.
Sau khi phơi xong đậu phộng mới thu hoạch ngày hôm qua ra bãi đất trống ngoài sân, Mạnh Vãn Đào liền mang theo Tiểu Từ cùng Tiểu Táo, lưng đeo giỏ, cầm cào đinh nhỏ, lại đi đến ruộng đậu phộng đã thu hoạch hôm qua.
Loại cây đậu phộng này, lúc tạo củ xuống dưới thấp, khi thu hoạch dù có cần thận hơn nữa thì cũng sẽ có củ rớt.
Lúc này Mạnh Vãn Đào vừa mới thoát khỏi tình cảnh đói bụng, cũng không có giàu có đến nỗi có thể tùy ý lãng phí.
Hơn nữa, quả thực hôm nay không có việc gì khác, không bằng đi nhặt chút đậu phộng rơi trong đất.
Đến cánh đồng đậu phộng, ba người lập tức làm việc.
Những chỗ này hôm qua thôn dân đều đã lê qua, lại dùng cào đinh nhỏ bới cũng rất nhẹ nhàng.
Nông dân vốn làm việc rất cẩn thận, nhưng vẫn có đánh rơi, không bao lâu, ba người các nàng nhẹ nhàng nhặt được non nửa sọt.
Ba người tuổi tác không lớn lắm, khí lực cũng có hạn. Mạnh Vãn Đào cũng chỉ là có mục đích không muốn lãng phí, cũng không nhất định là phải làm như vậy, liền vừa làm vừa nghỉ ngơi, coi như thu hoạch thêm.