Chương 2

Nhật Ký Quay Ngựa Của Nhiếp Chính Vương

Lăng Hựu Niên 29-11-2025 21:56:50

Cũng may dù nàng xuyên thư, lại bởi vì phủ Thừa Dự Bá đang từ từ suy sụp, thế hệ trẻ tuổi cũng không có khả năng xuất hiện nhân tài, cũng không bị cuốn vào trận phong ba này. Mà nguyên thân là Mạnh tam tiểu thư cũng không có liên quan gì tới nội dung chính của quyển tiểu thuyết nghịch tập này, vừa không phải nhân vật phản diện cũng không phải pháo hôi, chỉ là một người qua đường Giáp không quan trọng, tuy rằng thân thế bi thương, nhưng ít nhất không cần vừa mở mắt liền phải lo lắng cái mạng nhỏ của mình. Nàng nhìn quanh trang trí trong phòng, phòng vừa nhỏ vừa lạnh lẽo, đồ dùng trong nhà lại cũ nát, trong phòng ngay cả một vật trang trí cũng không có, có có duy nhất một cái bình phong, còn bị thiếu một góc, thật là keo kiệt. Mặc dù phủ Thừa Dự Bá ngày càng xuống dốc, cũng không có nghèo túng đến mức một tiểu thư chỉ có thể ở loại khuê phòng như vậy, đây rõ ràng là đang nhằm vào nàng. Bởi vì mẫu thân của Mạnh Vãn Đào là Phượng Tiêu có xuất thân phong trần, nhưng tính tình cương liệt, chỉ bán nghệ không bán mình, mười tám năm trước vang danh kinh thành, nhất kiến chung tình với phụ thân của Mạnh Vãn Đào, cũng chính là Mạnh Tư Nhưỡng - người con thứ ba có tiền đồ nhất dưới gối gia chủ phủ Thừa Dự. Mạnh Tư Nhưỡng lúc ấy tuổi trẻ đầy hứa hẹn, là thiếu niên tướng quân tiếng tăm lừng lẫy của Khánh quốc, toàn bộ Mạnh gia đều ký thác kỳ vọng vào hắn, hắn cũng không phụ sự kỳ vọng của gia tộc, vô luận là cưỡi ngựa bắn cung hay là binh pháp đều dựa theo an bài trong nhà, học tập huấn luyện không thiếu phân nào, cực kỳ khắc khổ. Chỉ duy trong hôn nhân, lần đầu tiên hắn biểu đạt ý nghĩ của mình, nhất định phải cưới Phượng Tiêu. Thừa Dự Bá cùng lão phu nhân đã sớm muốn an bài cho nhi tử ưu tú nhất của bọn họ với người có thể hỗ trợ hắn ở phương diện triều đình, tất nhiên sẽ cực lực ngăn cản. Dù Mạnh Tư Nhưỡng cam đoan không cần nhờ người khác hắn cũng sẽ làm rạng rỡ Mạnh gia, cũng không thể đả động được Thừa Dự Bá cùng lão phu nhân, bởi vì hai người cực lực ngăn cản, thậm chí ngay cả danh phận thị thiếp hắn cũng không cho Phượng Tiêu được, chỉ có thể không danh không phận dẫn nàng theo bên người. Tuy rằng không được ban danh phận, Mạnh Tư Nhưỡng lại kiên quyết không cưới vợ. Vì thế, Thừa Dự Bá cùng lão phu nhân vô cùng tức giận, có mấy lần muốn đoạn tuyệt quan hệ với Mạnh Tư Nhưỡng, thậm chí ở thời điểm Mạnh Tư Nhưỡng lĩnh chỉ tiến tới biên quan phòng thủ, cũng không chịu gặp hắn. Phượng Tiêu vốn không thèm để ý tới danh phận, tự nguyện cùng Mạnh Tư Nhưỡng đi tới Tây Cương. Năm Mạnh Vãn Đào được sinh ra, giặc tới xâm lấn, phụ mẫu nàng vì thủ vệ bách tính cùng biên giới mà chết trận sa trường, lúc ấy hoàng đế tại vị chính là tổ phụ của Cung Hành - Khánh Huệ Đế, Khánh Huệ Đế cảm nhớ hành hy sinh vì nước của hai phu thê bọn họ, đặc biệt hạ chỉ khen thưởng, hơn nữa ca ngợi mẫu thân của Mạnh Vãn Đào là Phượng Tiêu trong lòng có đại nghĩa, tư thái cương liệt oai hùng, còn ban cho nữ nhi duy nhất của bọn họ là Mạnh Vãn Đào một sợi dây chuyền bình an, hi vọng nàng bình an lớn lên. Có Khánh Huệ đế khen thưởng, dù Thừa Dự Bá cùng lão phu nhân đều không hài lòng với Phượng Tiêu, cũng không thể không kiên trì nhận con dâu này, còn vì thanh danh của phủ Thừa Dự Bá, cố ý phái người tới biên quan đón Mạnh Vãn Đào còn chưa tròn một tuổi về. Cho dù có Khánh Huệ Đế khen thưởng cùng ban thưởng, thành kiến cũng đã sớm mọc rễ nảy mầm trong lòng mọi người, trên dưới phủ Thừa Dự Bá, cũng không ai để mắt tới tam tiểu thư Mạnh Vãn Đào này, người không muốn gặp nàng nhất chính là Mạnh lão phu nhân. Mạnh Vãn Đào tuổi còn nhỏ, cha mẹ đã mất, nàng cũng không có nhà ngoại giúp đỡ, ở phủ Thừa Dự Bá căn bản không có địa vị đáng nói. Nhưng tốt xấu gì, Mạnh gia còn chú ý đến uy nghiêm của Thiên gia, không dám công khai đối xử quá khó coi với Mạnh Vãn Đào, nuôi tượng trưng trong phủ hơn nửa năm, khi danh tiếng đã qua, liền lấy cớ tam tiểu thư sinh ra biên quan, không quen môi trường, phải cẩn thận tĩnh dưỡng, liền đưa đến thôn trang của phủ Thừa Dự Bá ở ngoại ô kinh thành. Thôn trang này dựa núi gần sông, nổi danh là tú lệ ở kinh thành, tất cả mọi người đều nghĩ phủ Thừa Dự Bá thật sự coi trọng tam tiểu thư này, để nàng ở nơi này tĩnh dưỡng thật tốt, còn rất khen ngợi lão phu nhân một phen. Người ngoài nhìn vào, Mạnh tam tiểu thư tôn quý có thể diện, nhưng bên trong, chỉ có mình mới biết, cuộc sống mỗi ngày của Mạnh tam tiểu thư còn không bằng cả nha hoàn. Lão phu nhân không muốn gặp nàng, người bên dưới tất nhiên không ai coi nàng là chủ tử. Lúc đầu còn ngại thánh chỉ của Khánh Huệ Đế, đối với nàng có ba phần cung kính, nhưng thời gian lâu dài, ai còn để mắt tới một tiểu nha đầu không cha không mẹ lại bị chư vị chủ tử trong phủ chán ghét chứ?