Chỉ là ăn cơm thịt khô sẽ hơi khô, Mạnh Vãn Đào tiện tay hái hoắc hương làm canh trứng hoắc hương.
Cơm rất nhanh đã nấu xong, thịt khô mặn trộn lẫn với mùi gạo thơm lừng. Nguyên liệu nấu ăn tuy rằng đơn giản nhưng ăn lại rất ngon. Ăn một miếng cơm, uống một ngụm canh trứng gà, quả thực rất vui vẻ.
Cơm nước xong, Mạnh Vãn Đào liền mang theo ba người ra sân trước thu hai túi đậu phộng đang phơi nắng.
Mảnh ruộng kia nhiều nhất chỉ thu được một túi đậu phộng. Đã là sai lầm của mình, tới cửa nhận lỗi, mang nhiều một chút cũng là nên làm.
Ngoài những thứ này, nàng lại bảo Đại Táo lấy một rổ trứng gà.
Nàng suy nghĩ một chút, lại mang một chậu đậu phộng luộc.
Như vậy hẳn đã đủ. Hàng xóm láng giềng, vì chuyện này mà kết oán thì không tốt.
Sau khi thu dọn xong liền đẩy xe cút kít đi sang thôn trang bên cạnh.
Mà lúc này, trong thôn trang bên cạnh, Cung Giác đang xem ghi chép lâm triều ngày hôm nay. Đối với việc phe Thái hậu điên cuồng gây sự trong lúc hắn "bệnh nặng", trong mắt hắn lộ ra sự khinh thường.
Đang muốn hồi âm, Lý Cừ bên ngoài nói,"Chủ tử, Mạnh tam tiểu thư tới."
Cung Giác "... ?"
"Hình như tới nhận lỗi." Lý Cừ ở bên ngoài lại nói "Mang theo rất nhiều... đậu phộng. Sắp tới cửa rồi."
Hắn vẫn luôn giám thị Mạnh Vãn Đào, tất nhiên cần sớm trở về báo tin.
Chỉ là nói đến đậu phộng, hắn liền có chút rõ ràng.
Đều là do hắn làm việc không chu đáo, không coi trọng đậu phộng tự tay chủ tử trồng.
Vốn dĩ mấy ngày nay, thương thế của chủ tử tốt hơn một chút, bọn họ... chủ yếu là hắn, sẽ tự mình đi thu hoạch đậu phộng chủ tử tự tay trồng.
Kỳ thật việc này cũng không có gì ghê gớm. Lúc trước chủ tử trồng mẫu đậu phộng kia cũng là vì nhất thời cao hứng, ngược lại không đáng bao nhiêu bạc, chỉ là tự nhiên bị "trộm" mất, vẫn là bị trộm mất ngay dưới mí mắt bọn họ, ít nhiều cũng có chút khó chịu.
Tối hôm qua đi theo dõi trở về, nhìn thấy chủ tử đứng ở đồng ruộng trống rỗng, đột nhiên hắn cũng cảm thấy áy náy.
Cũng may chủ tử cũng không nói gì, chỉ để cho hắn tiếp tục quan sát, còn bảo hắn nhìn kỹ một chút, bất cứ gió thổi cỏ lay nào cũng phải trở về báo cáo.
Lý Cừ theo chủ tử nhiều năm như vậy, sao có thể không biết chủ tử có ý gì?
Không trách chủ tử nghi ngờ. Lúc này mới có vài ngày, phía Mạnh tam tiểu thư liền xuất hiện trước mặt bọn họ nhiều lần như vậy. Đầu tiên là ngẫu nhiên gặp bên hồ, sau đó cố ý lấy đi đậu phộng của bọn họ, hiện tại lại tự mình tới cửa nhận lỗi.
Nếu tất cả đều là ngoài ý muốn thì cũng quá trùng hợp đi.
Thân phận chủ tử lại đặc thù. Hiện tại càng là thời kỳ quan trọng, tất nhiên bọn họ phải cẩn thận hơn.
Cung Giác thu hồi mật thư trong tay, ánh mắt thanh lãnh dâng lên một chút hứng thú.
Lại nữa à?
Mạnh tam tiểu thư này thật đúng là... A.
"Chủ tử, cần đuổi đi không?" Đợi một lát, không thấy chủ tử nói gì, Lý Cừ lại hỏi lại lần nữa.
Không xác định được động cơ của Mạnh tam tiểu thư, vẫn không nên gặp. Chỉ là một chút đậu phộng, cũng không đáng để chủ tử tự mình gặp nàng, hắn ra mặt đuổi người đi là được.
"Cho nàng vào đi." Cung Giác nói.
Lý Cừ đã định đi đuổi người: "... Vâng."
Có phải có ý đồ khác hay không, hắn gặp một lần không phải liền biết sao?
Để tiết kiệm thời gian, Mạnh Vãn Đào đi tắt qua ruộng, như vậy có thể tiết kiệm được phân nửa lộ trình.
Chỉ là đường ruộng không dễ đi. Lúc đến, trán bốn người đều lấm tấm mồ hôi.
Thôn trang này, cửa viện luôn đóng chặt. Không biết vì lý do gì, luôn có một chút khí tức hoang vu. Mạnh Vãn Đào đứng ở cửa hồi lâu để hồi lại sức.
Vừa chờ khô mồ hôi, vừa quan sát.
Càng quan sát, càng cảm thấy hoang vu.
Còn có loại cảm giác không nói lên lời làm cho người ta dựng cả tóc gáy.
Tiểu Từ cũng có chút sợ, tiến đến bên cạnh nàng, khẩn trương nhìn xung quanh,"Tiểu thư, không bằng chúng ta để đồ xuống rồi trực tiếp rời đi."
Dù sao cũng không chiếm lời của bọn họ, bọn họ còn thêm rất nhiều thứ.
Mạnh Vãn Đào cũng bị bầu không khí quỷ dị này dọa cho hoảng hốt, nhưng đã đến rồi, cũng không thể để đồ xuống rồi đi. Như vậy quá thất lễ.
"Không sao." An ủi Tiểu Từ một tiếng. Nàng tiến lên gõ cửa.
Mạnh Vãn Đào không biết, khi nàng bước chân vào phạm vi của thôn trang đã có mấy chục đôi mắt chằm chằm nhìn bốn người các nàng.
Cảm giác của các nàng là không sai. Có mấy chục đôi mắt lạnh như bang nhìn chằm chằm, lưng cứ như bị châm kim .
Cho tới khi gõ cửa lần thứ năm, cửa thôn trang mới được mở ra từ bên trong.
Người mở cửa chính là Lý Cừ.
Mạnh Vãn Đào vốn cho rằng là gia đinh bình thường, lại không nghĩ tới lại đúng là hộ vệ thân thủ bất phàm trước mặt.
Nàng thoáng giật mình.