Mạnh Vãn Đào còn định trồng một luống rau hẹ nhỏ, rau hẹ không giống với những món khác, sau khi trồng, quanh năm suốt tháng đều có thể cắt ăn, có thể cắt rất nhiều cọng. Chỉ là hiện tại nhiệt độ có chút thấp, hạt giống vẫn đang bị nàng đặt ở trong nước ấm dưỡng mầm, không lâu nữa vài ngày sau là có thể trồng.
Trong thời gian nghỉ ngơi, Tiểu Từ và Tiểu Táo ngồi dưới bóng cây, vừa ăn kẹo hồ lô vừa vui vẻ, bởi vì tiểu thư nói, chờ trồng xong làm đồ ăn, sẽ làm đậu phộng chiên giòn, đậu phộng giòn còn có đậu phộng phủ đường ăn.
Đậu phộng chiên giòn các nàng biết, đậu phộng mềm và đậu phộng phủ đường cũng chưa từng ăn qua, nhưng nghe tên liền biết, khẳng định rất ngon.
Lý Cừ cũng rất vui vẻ.
Đậu phộng nhiều như vậy, hắn lặng lẽ lấy một ít, khẳng định không dễ bị phát hiện.
Cái khác không nói tới, Mạnh tam tiểu thư này thật sự có tay nghề nấu ăn, chỉ là tay nghề này của nàng thật sự khả nghi, hắn giám sát mấy ngày nay, cũng không nhìn ra manh mối gì, thật là kỳ quái.
Nhưng buổi tối lúc hắn trở về báo cáo, rõ ràng cảm giác khi nhắc tới Mạnh Vãn Đào hai ngày nữa sẽ làm đậu phộng phủ đường cùng đậu phộng chiên giòn, tâm tình của chủ tử liền rất tốt.
Lý Cừ thầm nghĩ, cho dù Mạnh tam tiểu thư này thật sự có vấn đề gì, chỉ dựa vào tài nấu nướng có thể khiến chủ tử cảm thấy hứng thú, đến lúc đó cũng có thể giữ lại nàng một mạng.
Nhưng Lý Cừ vui vẻ không tới hai ngày, ngay tại buổi tối Mạnh Vãn Đào làm đậu phộng chiên giòn và đậu phộng phủ đường, hắn đã từ vui sướng rơi xuống vực sâu.
Trơ mắt nhìn bốn chủ tớ kia vừa vui vẻ ăn các loại đậu phộng mới làm, vừa bưng tất cả những thứ này vào nhà chính của Mạnh Vãn Đào, tay đang xách theo một túi gạo, Lý Cừ trực tiếp cứng đờ ở trên cây.
Cho đến khi Mạnh Vãn Đào các nàng tắt đèn hồi lâu, Lý Cừ mới khó có thể tin từ trên cây bay xuống, ôm một tia hy vọng cuối cùng vào phòng bếp.
Không có gì trong bếp cả.
Ngay cả vỏ đậu phộng cũng không còn.
Giãy dụa một lúc lâu, Lý Cừ vẫn bỏ cuộc.
Vào phòng bếp với vào khuê phòng vẫn có khác biệt rất lớn, nhất là khuê phòng nữ tử.
Cung Giác không được ăn đậu phộng phủ đường và đậu phộng chiên giòn, hai ngày nay tâm tình rất không tốt, hơn nữa vị ở Từ Ninh Cung kia lại đang âm thầm cho người ám sát hắn, nàng sẽ không cho rằng, lần trước hắn im lặng là vì sợ nàng chứ?
Nghe Lý Cừ báo cáo xong, Cung Giác lạnh mặt, đặt tấu báo trong tay sang một bên, cầm lấy quân báo bên cạnh: "Tôn Thế Thành, Doãn Yến Lý, giết."
Lý Cừ căn bản còn đang vì hôm nay không thể mang đồ ăn về cho chủ tử mà cảm thấy tiếc nuối, nghe nói như thế, lập tức lấy lại tinh thần: "Thuộc hạ tuân mệnh!"
Tổng quản phủ Nội Vụ Tôn Thế Thành, mới nhậm chức nửa năm, là người của Thái hậu, Thái hậu vẫn cho rằng quân cờ này của mình được giấu rất kĩ, nhưng không biết, từ bảy năm trước ấu đế còn chưa đăng cơ, lúc ấy Thái hậu còn là Hoàng hậu đã đặt tai mắt này ở trong vương phủ, khi đó chủ tử liền biết, nhiều năm như vậy vẫn không có động thủ gì, thậm chí còn 'thuận' ý Thái hậu, đề bạt hắn làm Tổng quản phủ Nội Vụ, muốn giữ lại kẻ địch phản chế.
Lễ bộ thị lang Doãn Yến Lý cũng là người của Thái hậu.
Hai người này có rất nhiều tội chết.
Phải cho Thái hậu và triều đình một lần cảnh tỉnh.
Triều đình sóng lớn mãnh liệt như thế nào, Mạnh Vãn Đào tự nhận không liên quan gì tới mình, không chỉ ngủ ngon, thậm chí trước khi ngủ còn chuẩn bị sẵn ngày mai rảnh rỗi lại ra hồ nước bắt cá ăn.
Hồ nước gần đất trồng rau có cá, ngày đầu tiên đi lấy nước trồng rau, Mạnh Vãn Đào đã biết, chỉ là ngại trồng rau có chút bận rộn, nên không để ý tới chuyện bắt cá.
Ngày hôm nay cuối cùng cũng làm xong việc trong vườn rau, sau khi nghỉ ngơi một ngày, sáng sớm ngày hôm sau Mạnh Vãn Đào liền mang theo ba người bọn Tiểu Từ hăng hái hơn nàng gấp trăm lần, mang theo lưới và sọt cá đi bắt cá.
Hôm nay trời đầy mây, gió mát thổi qua, nhưng cũng không lạnh chút nào, đặc biệt thích hợp du lịch mùa thu, sau khi mặc y phục thật tốt, Mạnh Vãn Đào cũng không nghỉ ngơi, hôm nay mới xem như là được hoàn toàn rảnh rỗi.
Tài nấu nướng của nàng thì khá tốt, nhưng bắt cá cũng không được tốt lắm, cầm tấm lưới cả nửa ngày, ngoại trừ mấy nắm rong rêu cũng không bắt được gì cả, cuối cùng đành phải giao lại nhiệm vụ gian khổ mà thú vị này cho Đại Táo cùng Tiểu Táo đang đốt lửa gần đó để nướng cá.
Sau khi phân công nhiệm vụ bắt cá, Mạnh Vãn Đào ở một bên nhóm lửa... đợi lát nữa nướng cá ăn!
Tiểu Từ đi nhặt chút củi về rồi cũng gia nhập vào nhiệm vụ đánh cá.
Nàng cũng không biết bắt cá, chỉ cảm thấy thú vị, đi theo hai người Đại Táo Tiểu Táo chơi đùa đến quên cả trời đất.