Nghĩ đến thôn trang lớn như vậy giàu có như vậy đã là của tiểu thư, Tiểu Từ liền vui vẻ nói không nên lời, nàng hai ba miếng ăn xong bánh trứng gà trong tay, vui vẻ nói: "Được!"
Mạnh Vãn Đào bị cảm xúc hưng phấn của Tiểu Từ lây nhiễm, nhịn không được mà cười ra tiếng.
Thôn trang là một trong những sản nghiệp trên danh nghĩa của Mạnh phủ, vốn để cho các chủ tử trong phủ đến nghỉ ngơi lúc nhàn hạ, nhân tiện sản xuất chút gạo lương gà vịt các loại cung cấp trong phủ ăn dùng, vậy nên tuy thôn trang mặc dù lớn, nhưng cũng không có xây quá nhiều phòng.
Tổng cộng có hai cái sân nhỏ, cộng thêm một loạt nhà của hạ nhân ở, còn có lác đác mấy phòng đơn, thời tiết khắc nghiệt thì dùng.
Lúc trước Mạnh Vãn Đào ở một trong mấy phòng đơn.
Không chỉ ở nơi hẻo lánh, mà còn rất đơn sơ.
Hiện tại thôn trang quy đến tên của nàng, ở nơi nào tất nhiên là do nàng định đoạt.
"Tiểu thư." Tiểu Từ vừa rồi còn ồn ào có chút mệt mỏi, lúc này tinh thần mười phần, chủ động đi phía trước dẫn đường, thỉnh thoảng còn phải dừng lại chờ Mạnh Vãn Đào đi không nhanh không chậm, lại lần nữa chờ đợi, nàng ấy không nhịn được hỏi: "Người muốn ở sân nào vậy?"
Hai cái sân, nàng thích nhất là cái hôm qua lão phu nhân ở.
Bởi vì nó lớn và rộng rãi còn gần nhà bếp.
Mạnh Vãn Đào không cần ngẩng đầu cũng biết Tiểu Từ có ý tưởng gì, nha đầu này rất đơn thuần, tâm tư gì cũng không giấu được, nhưng lại rất khiến người ta yêu thích.
"Ngươi thích cái nào?" Nàng hỏi ngược lại.
"Cái ở phía nam!" Tiểu Từ gần như là hô lên: "Nơi đó lớn!"
Thấy nàng vui vẻ như vậy, Mạnh Vãn Đào cũng vui theo, gật đầu: "Ừ, vậy chúng ta ở cái sân lớn nhất phía nam."
Tiểu Từ dừng bước, có chút không dám tin, tiểu thư vậy mà lại nghe nàng, nàng nói thích cái nào, tiểu thư liền nói ở cái đó...
Khi Mạnh Vãn Đào đi qua bên cạnh nàng, nàng còn ngây người chưa lấy lại tinh thần.
Thấy bộ dạng này của Tiểu Từ, Mạnh Vãn Đào vỗ vỗ đầu nàng: "Đi thôi, trời tối rồi, đến lúc đó lại ngủ trên bãi cỏ mất."
Tiểu Từ vui vẻ không chịu được, còn có chút kích động, nàng ấy không biết nên biểu đạt cảm xúc kích động của mình như thế nào, liền cười ngây ngô đi theo phía sau Mạnh Vãn Đào, ở trong lòng âm thầm thề, nhất định phải chiếu cố tiểu thư thật tốt.
Bởi vì hôm qua lão phu nhân vừa mới ở lại, đại viện tất nhiên đã được dọn dẹp sạch sẽ, Mạnh Vãn Đào kỳ thật cũng không có quá nhiều thứ cần dọn dẹp, chỉ cần thay đổi đệm chăn mấy ngày nay và đồ dùng là được.
Mạnh Vãn Đào chỉ vào sương phòng phía đông nói với Tiểu Từ: "Mấy gian phòng này về sau sẽ là của ngươi."
Tiểu Từ: "!!!"
Quá hạnh phúc!
Tiểu thư thật sự rất tốt!
Nàng nhất định phải chiếu cố tiểu thư càng thêm tận tâm!
Khi nào các chủ tử sẽ đến thôn trang ở, cũng không được xác định, cho nên trong khố phòng luôn chuẩn bị chăn đệm mới và đồ dùng hàng ngày.
Mạnh Vãn Đào mang theo Tiểu Từ mở cửa kho, chọn mấy cái đệm chăn còn có gối đầu, trước tiên làm sạch giường chiếu, sau đó lại lau toàn bộ phòng.
Không phải nàng thích sạch sẽ, mà nàng vừa nghĩ đến người tâm địa đen tối như Mạnh lão phu nhân kia vừa mới ở chỗ này, nên khiến cả người nàng không được tự nhiên.
Nàng thế nhưng lại thiếu chút nữa chết cháy vào đêm qua, vẫn nên lau đi để tránh xui xẻo thì tốt hơn.
Mạnh Vãn Đào theo sở thích của mình mà thay đổi sắp xếp bố cục đồ dùng trong phòng một chút, khi lau xong, lại thay một lần nữa, thay bộ trà cụ mới tinh, cùng một ít đồ vật nhỏ, rõ ràng không thay đổi bao nhiêu, nhưng toàn bộ căn phòng lại rực rỡ hẳn lên, nhìn thấy đã khiến cho tâm tình người ta tốt hơn.
Dọn dẹp phòng xong, thấy sắc trời còn sớm, Mạnh Vãn Đào lại mang theo Tiểu Từ đi kiểm kê đồ đạc trong kho.
Đi đột xuất tất nhiên sẽ có chỗ tốt, cả một khố phòng đều là đồ vật chưa kịp mang đi chính là chứng cớ.
Mặc dù không có những thứ đáng giá như vàng bạc châu báu, nhưng đồ dùng hàng ngày lại không ít.
Lớn thì là bàn ghế bình phong chăn đệm, nhỏ thì là trà cụ, lược gương... đầy đủ mọi thứ.
Mặc dù không có ngân lượng, nhưng trong kho bên cạnh còn cất giữ lương thực mới thu hoạch vào mùa thu năm nay, chỉ riêng những lương thực này đổi thành tiền cũng đủ cho chi tiêu trước mắt của Mạnh Vãn Đào, tạm thời có thể giải quyết vào việc khẩn cấp.
Sau khi kiểm kê một lần, trời đã tối, cơm phải ăn từng miếng từng miếng, chuyện phải làm từng việc một, Mạnh Vãn Đào cũng không vội vã.
Từ nhà kho đi ra, trời đã tối, trong lòng Mạnh Vãn Đào rất lo lắng cho Lan di.
Lúc đi đã nói trước khi trời tối nhất định sẽ trở về, bây giờ đã tối đen, sao còn chưa trở về?
Chẳng lẽ là đóng cửa thành, không đuổi kịp?
Thật sự không đuổi kịp còn tốt, nhà Lan di ở ngay trong thành, trực tiếp trở về nhà là được, chỉ sợ nàng đã ra khỏi thành lại không biết vì nguyên nhân gì, lúc này còn ở trên đường.