Chương 28

Nhật Ký Quay Ngựa Của Nhiếp Chính Vương

Lăng Hựu Niên 28-12-2025 22:31:53

Đối diện với vẻ mặt lạnh lùng của lão phu nhân, Chu ma ma cũng rất xấu hổ. Vốn nghĩ sẽ không sao, hơn nữa phương thức này, thần không biết quỷ không hay, đến lúc đó đẩy cho trời hanh vật khô, không cẩn thận gây ra chuyện ngoài ý muốn, cho dù tra cũng tra không ra cái gì. Lại không nghĩ tới, tam tiểu thư lại mạng lớn như vậy, từ trong biển lửa trốn ra. "Ngươi hiện tại sao lại không cẩn thận như vậy?" Lão phu nhân cau mày, cứng rắn nói. Những người khác trong phòng đã nín thở, nhưng Chu ma ma vẫn đè nén nói: "Lần này là sơ suất, nhưng cũng may việc này bí mật, cũng không ai có thể tra ra cái gì, lần sau ta tất nhiên sẽ cẩn thận hơn chút." Lão phu nhân rất tức giận, vốn cho rằng tỉnh lại sau giấc ngủ sẽ có tin tức tốt, thế mà tin tức tốt không nghe được, mà còn buồn bực như vậy. "Thôi." Bà thuận khí một lát, nói: "Người bên cạnh tiểu nha đầu kia cũng không tạo ra ảnh hưởng lớn gì, kéo dài thêm một ngày là được rồi." Điều này tương đương với việc đặt ra một kỳ hạn cho Chu ma ma. Nàng đương nhiên hiểu ý trong lời nói của lão phu nhân, lập tức lên tiếng: "Lão phu nhân nói phải." Tự mình hầu hạ lão phu nhân rửa mặt chải đầu, đang muốn gọi người truyền điểm tâm, chợt nghe Thúy Bình ở bên ngoài trả lời: "Lão phu nhân, tam tiểu thư đến, ầm ĩ muốn gặp ngài." Lão phu nhân vừa mới trút giận, vẫn còn phiền lòng, nói thẳng: "Không gặp, để nó chờ đi." Thúy Bình chỉ chờ những lời này, nhưng không đợi nàng đi ra ngoài nói cho Mạnh Vãn Đào, bên ngoài liền truyền đến tiếng ồn ào lộn xộn. Không đợi lão phu nhân đặt câu hỏi, Chu ma ma vòng qua bình phong hỏi đã xảy ra chuyện gì. Nàng còn chưa nói xong, Lưu ma ma đã xông vào vội vàng hoảng hốt trả lời: "Đánh vào rồi! Vân Lan kia đánh vào rồi! Nhiều nha hoàn bà tử như vậy cũng không ngăn được cản nàng, đều đến cửa sân rồi..." Chu ma ma: "..." Lão phu nhân: "..." Đây là lần đầu tiên Mạnh Vãn Đào gặp Vân Lan. Nguyên thân từ lúc từ biên quan trở về vẫn luôn ở trong phủ, cho dù chuyển đến thôn trang bên ngoài, cũng đều dời đi dưới sự trông coi nghiêm khắc của Mạnh gia, chớ nói gặp Vân Lan, dù là người bên ngoài, nàng đều không gặp được. Thân phận của Vân Lan, cùng với sự căm hận của lão phu nhân đối với nữ tử thanh lâu, ngay cả cửa Mạnh gia cũng không vào được, chớ nói chi là gặp Mạnh Vãn Đào. Đối với Mạnh Vãn Đào ngày hôm qua vừa tới mà nói, càng là lần đầu tiên. Mạnh Vãn Đào ở trong đám người cầm một cây gậy trúc múa đến uy vũ sinh phong, hai ba cái liền đánh lui nữ tử nha hoàn bà tử chặn đường. Một ta váy ngắn màu xanh nước biếc tương phản với vẻ mặt phẫn nộ của nàng, cho dù năm tháng lưu lại dấu vết trên mặt nàng, nhưng vẫn xinh đẹp động lòng người như cũ. Thậm chí bởi vì tức giận, mà còn tăng thêm vài phần anh khí. Không khác Vân Lan trong tưởng tượng của Mạnh Vãn Đào là mấy. Người quá nhiều, ngay từ đầu Vân Lan cũng không có nhìn thấy Mạnh Vãn Đào. Hôm qua nàng đi trên ruộng kiểm tra, không cùng Tống Thanh Sơn ra quán, chờ chạng vạng tối trở về, nghe Tống Thanh Sơn nói Tiểu Từ vào thành tìm bọn họ, nói là mời nàng ba ngày sau đến thôn trang, Mạnh Vãn Đào có việc muốn nói với nàng. Vân Lan lập tức cảm thấy không đúng. Mạnh phủ không cho phép Mạnh Vãn Đào lui tới với bọn họ, trong lòng nàng đều hiểu rõ, nàng nghĩ Mạnh Vãn Đào lẻ loi một mình, so với các tiểu thư thiếu gia khác ở trong phủ, luôn gian nan hơn một chút, liền cũng rất ít tới cửa, miễn cho liên lụy Mạnh Vãn Đào bị người trong phủ khinh khi. Ngoại trừ khoảng thời gian vừa được đón từ biên quan trở về, nàng thật sự lo lắng, tới cửa mấy lần, sau đó ngoại trừ nhờ người đưa vài thứ vào, nàng liền không xuất hiện nữa. Tin tức trong phủ cũng không tiện hỏi thăm, nàng bỏ ra rất nhiều sức lực, biết Mạnh lão phu nhân cũng không sẽ không tới mức nhằm vào một hài tử sơ sinh, lúc này mới yên tâm. Mạnh phủ quy củ nghiêm, nên nàng biết, Mạnh Vãn Đào khi còn bé nàng không gặp được người, trưởng thành một chút, cũng bởi vì gia quy, không ra khỏi cửa được, Vân Lan tuy rằng lo lắng, nhưng cũng chỉ có thể lý giải là do quy củ của đám nhà cao cửa rộng nghiêm. Cho đến khi Xuân Nhi tìm tới bọn họ, Vân Lan lúc này mới chính thức liên lạc được với Mạnh Vãn Đào. Nhưng chưa được mấy năm, Xuân Nhi đã không xuất hiện nữa, sau khi nàng hỏi thăm nguyên do, cũng có chút lo lắng cho tình cảnh của Mạnh Vãn Đào. Nhưng rốt cuộc vẫn là Mạnh phủ, nằm ngoài tầm với. Nhưng nàng nghĩ, Phượng Tiêu năm đó cũng là được bệ hạ khen thưởng, Mạnh phủ cũng sẽ không đến mức đối xử quá đáng với một tiểu hài tử như Mạnh Vãn Đào, sau đó Tiểu Từ len lén gặp bọn họ một lần, nói tam tiểu thư muốn nàng ấy nói cho bọn họ biết, nàng rất tốt, bảo bọn họ không cần lo lắng.