Chương 8: Án Bạo Lực Học Đường (4)

Trò Chơi Trinh Thám: Tái Hiện Hung Án

undefined 31-03-2026 07:46:53

Sức Khung Thương không lớn, còn thân thể nam sinh lại cường tráng. Tuy tiếng va chạm rất kịch liệt, nhưng thật ra vết thương trên trán cậu ta cũng không đau mấy. Cậu ta giơ tay lau thử, quả nhiên không chảy máu, nhưng vẫn tức đến run người. Khung Thương liếc qua phần hiển thị tiến độ tự sát của nhân vật. "Vương Đông Nhan!" Hứa Do thấy cô không phản ứng thì tức giận, bước tới túm cổ áo Khung Thương: "Thái độ của mày kiểu gì vậy hả?" "Dừng tay hết đi!" Một giọng phụ nữ trung niên the thé, pha chút cảm xúc sụp đổ vang lên, ngăn cản hành động của đối phương: "Các em đang làm cái gì đấy?" Dòng chữ gợi ý về nhân vật xuất hiện, người tới là giáo viên chủ nhiệm. Sau khi xác nhận Khung Thương đã nhìn rõ, hàng chữ đen lơ lửng liền biến mất. Hứa Do bị cắt ngang, vẻ mặt dữ tợn dịu lại chút ít, chỉ vào Khung Thương mà tố: "Nó đánh em!" Giáo viên chủ nhiệm thấy không ai bị thương nặng thì bình tĩnh lại, nhưng rồi lửa giận lại bốc lên. Bà ta quét mắt nhìn quanh, quát: "Hai em theo tôi lên văn phòng! Những người khác giải tán! Nhìn cái gì mà nhìn?" Đầu tháng năm, trong văn phòng đã bật điều hòa, nhưng luồng khí mát rượi không xua đi nổi sự bực bội trong lòng mọi người. Khung Thương vẫn luôn giữ im lặng, ánh mắt lướt quanh, quan sát nét mặt của các thầy cô cùng thông tin trên bàn họ. Hứa Do liên tục mấp máy môi, lặp đi lặp lại chuyện mình bị đánh, còn tiện thể cho giáo viên xem vết sưng đỏ trên trán. Có lẽ vì sự im lặng của Khung Thương lúc này quá đột ngột, nên khi Hứa Do ngừng nói, khoảng trống bất ngờ ấy khiến không khí lập tức tràn ngập sự ngượng ngập khó chịu. Giáo viên chủ nhiệm cùng Hứa Do nhìn qua, hỏi: "Em có gì muốn nói không?" Khung Thương mở miệng, thản nhiên nói ra ba chữ: "Là tai nạn." Giáo viên chủ nhiệm gõ ngón tay lên bàn: "Em gọi cái này là tai nạn à?" Khung Thương nhíu mày: "Cậu ta ném bóng trúng đầu em là một tai nạn. Vậy tại sao em đập tay vào đầu cậu ta lại không thể là một tai nạn chứ?" Giáo viên chủ nhiệm tức giận: "Em đừng có mà cãi chày cãi cối!" Ánh mắt bà ta nhìn Khung Thương đầy thất vọng: "Rốt cuộc em còn muốn thế nào nữa? Vương Đông Nhan, em làm loạn đủ chưa?" Khung Thương: "Cô rất thất vọng về em à?" Giáo viên chủ nhiệm: "Em nói xem?" Khung Thương hỏi lại: "Tại sao?" Giáo viên chủ nhiệm kích động: "Em nói xem?" Không chịu tiết lộ thông tin cốt truyện à! Khung Thương dừng lại một chút, rồi nói: "Là cậu ta ra tay trước."